SAU KHI BỊ TỪ HÔN TA TRỞ THÀNH TẨU TẨU CỦA HẮN

1


1 tháng


Ta và Bùi Thanh Viêm vốn là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ ngây thơ, vô tư.

Cho đến khi chàng đem lòng yêu một thiếu nữ hoàn toàn khác biệt với ta.

Chàng vì nàng mà tiêu tiền như nước, cùng nàng cưỡi ngựa chạy rong khắp nơi.

Có kẻ nhắc đến ta, người bạn thanh mai của chàng, Bùi Thanh Viêm chỉ nhạt nhẽo đáp:

“Tống Thập An quá mực đoan trang, nhạt nhẽo như nước, thực vô vị.”

Sau này, ta như ý gả vào Bùi gia, chỉ là tân lang đã không còn là chàng.

Bùi Thanh Viêm đỏ mắt hỏi ta vì sao không còn yêu chàng nữa.

Ta mỉm cười trả lời chàng: “Yêu chàng, chuyện ấy thực vô vị.”

1

Sau khi Bùi Thanh Viêm khải hoàn về kinh, chàng trở thành nhân vật được bàn tán sôi nổi ở kinh thành.

Sự chú ý này kéo dài không ngớt.

Chỉ là nội dung bàn tán đã thay đổi từ việc khen ngợi chàng trẻ tuổi tài cao, có tài năng tướng soái, sang việc chàng và Thẩm Lạc Yên tình sâu ý hợp.

Thẩm Lạc Yên là con gái của tướng quân thủ biên Thẩm Uy, từ nhỏ lớn lên ở biên cương, tính tình hoạt bát, nhiệt huyết.

Hiện giờ nàng cũng đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự.

Bùi Thanh Viêm liền đưa nàng về kinh, hai người không rời nhau nửa bước.

Thẩm Lạc Yên không thích bị ràng buộc, Bùi Thanh Viêm liền dẫn nàng đi cưỡi ngựa, đưa nàng đi săn bắn khắp nơi.

Vài ngày trước, Thẩm Lạc Yên để ý đến một thanh bảo kiếm tại Trân Bảo Các, Bùi Thanh Viêm liền vì nàng mà tiêu tiền như nước.

Một thời gian, hai người trở thành đôi lứa được ca tụng là thiên duyên trời định, khiến ai nấy đều phải ghen tị.

Nếu không phải từ nhỏ ta và Bùi Thanh Viêm đã có hôn ước, có lẽ ta cũng phải cảm thán trước tình cảm sâu đậm của họ.

Bùi Thanh Viêm yêu nồng nàn, chẳng hề che giấu sự thiên vị của chàng, nhưng chàng lại quên mất ta.

Chuyện này giờ đây khắp kinh thành đều biết, mặt mũi Tống gia cũng coi như mất sạch, mẫu thân ta giận đến mức đập vỡ không ít chiếc chén trà lưu ly mà bà yêu thích nhất.

Nhưng việc hôn sự giữa hai nhà Bùi – Tống là do tiên hoàng định đoạt, không thể thay đổi.

Vì vậy, ta đành tự mình đến tìm Bùi Thanh Viêm nói chuyện.

Vừa bước đến gần nhã gian nơi Bùi Thanh Viêm đang ngồi, ta đã nghe thấy tên mình, liền dừng bước.

Có tiếng một nam nhân vọng đến: “Bùi huynh, huynh nay cùng Thẩm tiểu thư tình sâu ý hợp, vậy huynh còn nhớ vị thanh mai của mình chăng?”

Bùi Thanh Viêm nhạt nhẽo đáp: “Tống Thập An quá mực đoan trang, nhạt nhẽo như nước, thực vô vị.”

“Thẩm Lạc Yên tính tình sôi nổi, nhiệt huyết, tựa như lửa cháy, ở bên nàng, ta mới cảm thấy mình đang sống.”

Ta bừng tỉnh, cảm thấy lòng bàn tay đau nhói, mới nhận ra móng tay đã cắm sâu vào da thịt.

Cuối cùng, ta không bước vào, chỉ xoay người rời khỏi nơi ấy.

Thuở nhỏ, Bùi Thanh Viêm tính tình hoạt bát, nghịch ngợm, như một con khỉ nhỏ chẳng thể ngồi yên.

Chàng dẫn ta lén trốn ra ngoài chơi, khiến ta bị va đầu, hôn mê rất lâu.

Từ đó, ta được mẫu thân dạy bảo rằng, nữ tử phải biết giữ gìn nết na, đoan trang, hiểu lễ nghĩa, mới có phong thái của đại gia tộc.

Sau này, nhiều việc nguy hiểm, chỉ cần ta mở lời, chàng liền không dám làm.

Khi ấy, thường có người trêu chàng bị ta quản thúc, chàng lại cười nói nguyện ý để ta quản cả đời.

Có lẽ đó chỉ là câu nói vô tình của chàng.

Nhưng giọng điệu của chàng khi đó quá mức chân thành, khiến ta ghi nhớ suốt bao năm qua.

2

Ngày hôm sau, Thẩm Lạc Yên gửi thư mời ta đến trường đua ngựa gặp mặt.

Đây là lần đầu tiên ta gặp tình nhân trong lòng của Bùi Thanh Viêm, nàng ấy thật sự rất sống động.

Khác với ta, từ nhỏ đã được dạy dỗ phải cười không để lộ răng, nàng cười một cách thoải mái, không hề kiềm chế.

Nàng kéo tay ta, tự mình nói rất nhiều điều.

Nàng nói lần đầu tiên nhìn thấy Bùi Thanh Viêm, nàng đã yêu chàng.

Chàng khác với những võ tướng thô lỗ nơi biên cương, chàng là người bách chiến bách thắng trên chiến trường, nhưng trong cuộc sống lại tinh thông thi ca, nhạc khúc.

Nàng kể về cách họ thấu hiểu và yêu thương nhau, cùng nhau trải qua những giây phút sinh tử.

Nàng nói rằng đây là lần đầu tiên nàng thích một người đến vậy, và may mắn thay, người đó cũng vừa khéo thích nàng.

Nói đến đây, nàng thậm chí đã rơi nước mắt.

“Rốt cuộc cô muốn nói gì?” Ta cắt ngang lời nàng.

Thẩm Lạc Yên chăm chú nhìn ta, nghẹn ngào nói: “Chàng ấy đã không còn thích cô nữa, vậy tại sao cô không thể thành toàn cho chúng ta?”

Ta suýt nữa đã bật cười, vừa định mở miệng nói thì một loạt tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía sau.

“Tống Thập An, có chuyện gì nàng có thể nói với ta, sao lại làm khó Lạc Yên? Mấy năm không gặp, sao nàng lại trở nên như thế này?!” Giọng Bùi Thanh Viêm lạnh lùng, đầy vẻ trách móc.

Ta sững sờ, ngây ngốc nhìn chàng thương xót lau nước mắt cho Thẩm Lạc Yên, ôm nàng ấy vào lòng.

Tống Thập An, Lạc Yên, rõ ràng sự phân biệt thân sơ.

Một lúc sau, ta bật cười trong nước mắt: “Bùi Thanh Viêm, trong mắt chàng, ta lại là người vô lý đến thế sao?”

Ta quay đầu nhìn Thẩm Lạc Yên đang im lặng không nói: “Không bằng để Thẩm cô nương nói rõ, hôm nay là ai mời ai, và tại sao cô ấy lại khóc?”

Thẩm Lạc Yên ngẩng đầu lên, lắc đầu với Bùi Thanh Viêm nói: “Là ta mời Tống tiểu thư, vừa nãy chỉ là nhớ lại quá khứ của chúng ta nên cảm động mà khóc, không liên quan đến Tống tiểu thư.”

Sắc mặt Bùi Thanh Viêm có chút bối rối, chàng buông tay đang ôm Thẩm Lạc Yên, mở miệng định nói gì đó, tay vươn ra muốn kéo ta: “Thập An… Ta cũng chỉ là lo lắng quá mà thôi.”

Những lời đồn đã nghe trước đây, không bằng cảnh tượng hôm nay khiến ta đau lòng hơn nhiều.

Nhìn vẻ mặt của Bùi Thanh Viêm, ta không thể nào liên tưởng chàng với cậu bé năm xưa từng nói muốn ta quản chàng cả đời.

Ta lùi lại một bước, hít một hơi sâu rồi chậm rãi nói: “Hôn ước giữa hai nhà Bùi – Tống là do tiên hoàng ban tặng, Bùi gia thất tín trước, phải cho Tống gia ta một lời giải thích.”

Nói xong, ta không nhìn họ nữa, xoay người rời đi.

Ngồi trên xe ngựa, ta dựa vào vách xe, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Bao nhiêu năm lễ giáo rèn luyện, khiến ta không thể mất lễ trước mặt người ngoài.

Ta cũng không thể nào làm được như một kẻ đàn bà chanh chua, đi tranh giành một nam nhân.

Một lúc sau, từ phía sau vọng đến tiếng vó ngựa gấp gáp, xen lẫn với tiếng cười đùa thoải mái của nam nữ, nhanh chóng vượt qua xe ngựa, lao về phía trước.

Làn gió lùa qua kéo bay một góc rèm cửa sổ, bên ngoài, mặt trời đỏ dần khuất sau núi.

Ta nhìn thoáng qua, lau khô nước mắt, lại trở thành Tống Thập An đoan trang.

Bùi Thanh Viêm, ta thật sự phải từ bỏ chàng rồi.


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play