Cố Duệ Hoài lao tới và hất mạnh Cố Nguyệt Hoài sang một bên.
“Tiểu Tĩnh! Tiểu Tĩnh, em không sao chứ? Em đừng khóc nữa.” Cố Duệ Hoài ngồi xổm trên mặt đất. Nhìn thấy Điền Tĩnh khóc nghẹn ngào nức nở, khuôn mặt cậu tràn ngập vẻ bối rối, khi cậu quay lại nhìn Cố Nguyệt Hoài, trong mắt chỉ toàn sự ghê tởm như muốn bùng nổ.
Cậu cố gắng kìm nén cơn tức giận trong lồng ngực, hạ giọng nói: “Nếu như chúng ta đã không sử dụng mảnh đất này, vậy để Tiểu Tĩnh sử dụng thì đã sao? Cố Nguyệt Hoài, mày lúc nào cũng hẹp hòi và ích kỷ như vậy, trông mày khó chịu chết đi được!”
Nghe vậy, Điền Tĩnh ngẩng đầu, hai mắt cô ta đỏ hoe như một con thỏ vô hại.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT