Cố Nguyệt Hoài nhìn xuyên qua màn mưa, nhìn vào đôi mắt u ám và cương quyết của anh, gật đầu.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, một trước một sau, chẳng ai nói gì nữa.
Không biết là do rừng quá um tùm hay là do mưa đã nhỏ lại, cứ đi mãi, giọt mưa to cỡ hạt đậu đã giảm đi rất nhiều, gió lạnh thổi từng cơn làm Cố Nguyệt Hoài không kìm được run cầm cập, nhưng còn Yến Thiếu Ngu đi phía trước thì ngược lại, chẳng nhìn ra dấu hiệu bị lạnh gì.
Cố Nguyệt Hoài đưa hai tay lên miệng, thổi hơi ấm vào lòng bàn tay.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT