Đợi đến khi Tưởng Trí Viễn an ủi Mạnh Nhã Nhan xong, quay lại thì thấy cảnh tượng kỳ dị.
Không biết từ lúc nào Thẩm Phi Bạch đã leo lên cây, dưới gốc cây có một đàn ngỗng hung hãn đang vây quanh.
Còn Lâm Thiều thì đang chạy thục mạng, sau lưng có bốn con ngỗng to đang đập cánh, phía sau mấy con ngỗng…… lại là Tống Dịch Xuyên đang giơ cao cây chổi lớn cố gắng đuổi theo???
Tưởng Trí Viễn dụi dụi hai mắt của mình, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vẻ mặt kinh ngạc của anh ta cũng được khu bình luận đồng tình.
[ha ha ha ha ha ha vẻ mặt của Tưởng Trí Viễn cũng là vẻ mặt của tôi lúc này! Mọi chuyện đang dần phát triển theo hướng hoang đường ha ha ha ha ha ha ha ha ha]
[ha ha ha ha ha ha ha ha ảnh đế Tưởng 46 tuổi tuổi từ trước tới giờ chưa từng thấy cảnh tượng này, tâm hồn đã bị chấn động mạnh! ]
[Nhìn Thẩm Phi Bạch đang trốn trên cây cùng với Lâm Thiều đang bị đàn ngỗng đuổi giết, nhất thời tôi thậm chí không biết là nhìn ai buồn cười hơn…… Xin lỗi, phải là ai thảm hại hơn ha ha ha ha ha ha ha ha ha ]
[Lầu trên muốn cười thì cứ cười đi, đừng nhịn ha ha ha ha ha ha ha ha ha!]
Cho đến khi Lâm Thiều thật sự chạy không nổi, cô quyết định dừng lại liều chết một phen với đàn ngỗng.
Vào giây phút con ngỗng nhào lên, Lâm Thiều túm chặt cánh của nó, chỉ như vậy…… Đã khống chế được nó???
Lâm Thiều ngốc.
Đương nhiên con ngỗng cũng có cảm giác ngốc luôn, đôi cánh to mà nó luôn tự hào giờ phút này lại trở nên mong manh yếu ớt khi ở trong tay Lâm Thiều, không thể thoát ra còn phát ra tiếng kêu đau đớn.
Ba con ngỗng khác thấy con ngỗng đầu tiên bị thua, chúng cũng đã nhận ra nguy cơ theo bản năng nên đồng loạt quay đầu bỏ chạy.
Lâm Thiều: “?”
Tống Dịch Xuyên giơ cái chổi thở hồng hộc cuối cùng cũng đuổi kịp: “??”
Tưởng Trí Viễn ở nơi xa: “???”
Dễ dàng giải quyết như vậy? Vậy lúc nãy cô đã làm những gì?
Tống Dịch Xuyên nhìn Lâm Thiều với vẻ mặt phức tạp, cẩn thận nói: “ Chị Lâm Thiều, chị…… Chị có muốn thả con ngỗng ra trước không?”
“Hả?” Lâm Thiều ngẩn người một chút rồi cúi đầu nhìn con ngỗng đang phát ra những tiếng kêu đau đớn trong tay.
Vì thế Lâm Thiều buông lỏng tay ra, con ngỗng cũng không dám kiêu ngạo với cô nữa mà chạy đi mất.
Sau đó, không biết vì sao toàn bộ ngỗng nhìn thấy Lâm Thiều, đều…… Lảng tránh?
Nhưng Lâm Thiều cũng không suy nghĩ nhiều, tìm một quả trứng ngỗng cuối cùng giao cho tổ chương trình hoàn thành nhiệm vụ, còn Thẩm Phi Bạch ngồi trên cây đến mức tê chân cũng tìm được cơ hội leo xuống.
Ánh mắt anh nhìn Lâm Thiều chứa đầy ai oán không nói hết.
Lâm Thiều hoàn toàn làm lơ anh.
Sau đó trong khi ăn cơm, người nông dân nói với bọn họ con ngỗng bị Lâm Thiều bắt đã bị gãy cánh.
Vì tránh cho ngỗng đau đớn sau khi bị thương nên chú ấy đã hầm một nồi canh thịt ngỗng mời mọi người cùng thưởng thức.
Hiện trường thêm một lần xấu hổ, tất cả mọi người muốn nói lại thôi nhìn về phía Lâm Thiều.
Không biết vì sao? Làm gì có chuyện tình cờ như thế, còn chẳng phải do Lâm Thiều vặn gãy ư!!!
Lâm Thiều liên tục nói xin lỗi sau đó rưng rưng uống hết chén canh.
[ha ha ha ha ha ha Cái này là kịch bản phải không ha ha ha ha ha ha ha ha]
[Tôi làm chứng, là sự thật đấy! Lúc nãy khi Lâm Thiều buông con ngỗng kia ra, lúc con ngỗng chạy thân thể bị lung lay! Rõ ràng bị gãy cánh một bên nên cơ thể mất cân bằng!]
[Lâm Thiều · lực lớn vô cùng · tay không xé ngỗng ·]
[Ê này, chỉ một mình tôi cảm thấy con ngỗng quá đáng thương sao?]
Không chỉ một mình cô ấy còn có Mạnh Nhã Nhan cũng cảm thấy như vậy, cô ta buông chiếc đũa xuống nhìn về phía Lâm Thiều như muốn nói lại thôi.- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Mà giờ phút này trong tay Lâm Thiều còn cầm cái cánh bị cô tự tay bẻ gãy đang vui vẻ gặm.
Vốn dĩ Lâm Thiều vẫn còn băn khoăn một chút hình tượng của mình nhưng nghĩ lại trong chương trình này cô cũng chưa từng làm chuyện gì bình thường, cũng không thiếu thêm một chuyện này.
Mạnh Nhã Nhan nhíu mày nhẹ giọng nói: “Lâm Thiều, cô không thấy bất an sao?”
Lâm Thiều thiếu chút nữa bị thịt làm sặc, nhìn Mạnh Nhã Nhan đầy nghi hoặc, hơi nghi ngờ lỗ tai của mình, “Gì cơ?”
Khoảng thời gian trước Mạnh Nhã Nhan có nhiều lời bình luận tích cực, dựa vào việc cô ta hợp tác với một nữ đồng nghiệp tính cách không tốt lắm, dưới tác động của đoàn đội đã đạp đối phương xuống để thu hút một đợt duyên người qua đường về cho mình.
Hai ngày này Thẩm Phi Bạch rất bài xích cô ta tới gần, rõ ràng không muốn cho cô ta cơ hội cọ nhiệt độ, vì thế cô chỉ có thể chuyển mục tiêu, muốn từ chỗ Lâm Thiều làm chuyện gì đó để tiếp tục dùng cách đè ép người khác nâng cao bản thân.
Một lần lạ, hai lần quen.
Vì thế trên mặt Mạnh Nhã Nhan hiện vẻ đau lòng nói: “Lúc con ngỗng này bị gãy cánh chắc đã rất đau đớn. Sau khi nó bị thương cũng không được chữa trị, mà còn bị…… còn bị……”
Mạnh Nhã Nhan nói đến đây thì cố tình nhìn Lâm Thiều muốn nói lại thôi, không tiếng động lên án cô lạnh lùng.
Lâm Thiều: “……”
Lâm Thiều buông cánh ngỗng xuống rồi lấy giấy lau tay, sau đó lại nhìn Mạnh Nhã Nhan, bất ngờ hỏi: “Cô thường hay làm món ăn Eat Clean phải không?”
Mạnh Nhã Nhan thường xuyên chia sẻ cách chế biến thực đơn Eat Clean trên mạng xã hội, Lâm Thiều tình cờ thấy qua một lần.
Cho nên Lâm Thiều hỏi xong cũng không đợi Mạnh Nhã Nhan trả lời đã tiếp tục nói: “Tôi nhớ rõ cô có một món rất nổi tiếng là tôm lột vỏ chưng trứng, cô biết tôm sống được xử lý như thế nào không? Phải cắt đứt đầu tôm, sau đó cắt đuôi tôm và lột vỏ.”
Lâm Thiều thở dài một hơi rồi giơ tay lau nước mắt không hề có của mình, sau đó nói ra lời thoại Mạnh Nhã Nhan chưa kịp nói: “Tôm ơi tôm, mi thật đáng thương, lúc bị người ta lột vỏ cắt đuôi cũng không được chữa trị, còn bị…… Còn bị……”
Dáng vẻ muốn nói lại thôi này có thể nói gãi đúng chỗ ngứa bắt chước được tinh túy diễn xuất lúc nãy của Mạnh Nhã Nhan.
[? Lâm Thiều thật trâu bò ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha! Đã là năm 2021 rồi! Sao vẫn còn giọng điệu giống với ăn thỏ nhỏ (*) chứ a ha ha ha]
(*) Mình nhớ mang máng là có cô nọ đi ăn thịt thỏ với người ta, lại nói là: “Bé thỏ dễ thương như thế sao mọi người nỡ ăn thỏ chứ.” Không tìm được video gốc, mọi người thông cảm ^^
[Không thể hiểu nổi, cũng không phải là Lâm Thiều nấu ngỗng, muốn trách thì cô trách người nông dân đi! ]
[Nói dễ nghe như vậy, lúc trước khi bị ngỗng đuổi đã trực tiếp lấy gót giày đá ngỗng cũng là cô nhỉ? Lúc ấy vì sao không thấy tình yêu động vật đâu?]
[Mạnh Nhã Nhan nói cái kiểu như đánh rắm này là muốn tạo hình tượng cho mình sao? Làm ơn, tuy chúng tôi không thích Lâm Thiều nhưng chúng tôi cũng không phải người ngu]
[Lầu trên cần phải bổ sung thêm một chút, mặc dù tôi ghét Lâm Thiều nhưng mà loại kỹ xảo hoa sen trắng cấp thấp này tôi vẫn nhận ra, hai ngày này đủ loại hành động kéo chân sau của Mạnh Nhã Nhan chúng tôi cũng không mù đâu mà không thấy]
[Lúc trước chương trình Mạnh Nhã Nhan tham gia cùng Giang Xu Nguyễn tôi đã thấy không thích hợp rồi, chỉ tiếc tình huống quay chụp lúc đó chúng tôi không thể xem hết, nhưng lần này hoàn cảnh không giống như vậy]
[Hai ngày nay xem hết chương trình, không thể không nói thủ đoạn của Mạnh Nhã Nhan quá thấp kém]
Đối mặt với sự biểu diễn của Lâm Thiều, vẻ mặt của Mạnh Nhã Nhan có thể nói là hoàn toàn cứng đờ, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
“Phụt ——”
Giờ phút này bất ngờ vang lên tiếng cười phá vỡ bầu không khí yên tĩnh mang chút xấu hổ.
Thẩm Phi Bạch đưa tay che miệng, xin lỗi rất không có thành ý: “Thật ngại quá, không nhịn được.”
Vẻ Mạnh Nhã Nhan nhìn Thẩm Phi Bạch tràn ngập vẻ kinh ngạc và tủi thân, trên mặt chỉ thiếu điều viết “Tôi không ngờ anh lại không giúp tôi.”
Thẩm Phi Bạch không nhịn cười nổi nhưng anh không muốn xen vào chuyện tranh chấp của phụ nữ, thế là lựa chọn giả mù cúi đầu lùa cơm.
Tưởng Trí Viễn làm tiền bối nên lúc này cũng cần đứng ra hòa giải, cười nói: “Nhã Nhan à, tôi cũng từng xem video của cô, bà xã nhà tôi rất thích, thường xuyên học làm theo.”
Mạnh Nhã Nhan cũng không quá ngu ngốc, dựa theo bậc thang này của Tưởng Trí Viễn đi xuống.
Bữa cơm này chỉ có một nồi canh thịt ngỗng, vì mới thiết lập hình tượng đau lòng con ngỗng cho mình nên Mạnh Nhã Nhan chỉ có thể miễn cưỡng nuốt vài miếng cơm trắng.
Cộng thêm buổi sáng cũng không ăn bao nhiêu nên lúc này ánh mắt Mạnh Nhã Nhan nhìn canh thịt ngỗng đều sắp tái rồi, là đói.
Thật đáng thương.
Lâm Thiều nghĩ như vậy, lắc lắc đầu, sau đó lại uống thêm hai chén canh còn thêm ba bát cơm.
Chương trình này thật hạnh phúc nha, có thể ăn cơm no không mất tiền, tiền thù lao quay chụp còn rất cao.
Lâm Thiều thật sự thích chương trình này, hy vọng nó vẫn tiếp tục và thường xuyên mời cô tham gia.
[……Tôi thấy choáng váng, sức ăn của Lâm Thiều có phải hơi lớn không]
[Cơm Lâm Thiều ăn đều là phần Mạnh Nhã Nhan chừa cho cô ấy, nghiêm túc jpg.]
[Bà nội tôi cũng đang xem, bà nói có thể ăn là phúc]
Rất nhanh đến giờ quay buổi chiều.
Lúc này tổ chương trình lại đổi chiêu khác, không cho bọn họ làm việc nhà nông mà để cho bọn họ chơi trò chơi.
Trò chơi tên gọi là “Tìm kiếm anh ấy/cô ấy người thật”, xem tên đoán nghĩa, là có ba người có thân hình tương tự một khách mời, bốn người thay trang phục và trang điểm tương tự để những người còn lại tìm đúng người trong đàm người đó.
Nếu thành công thì tối nay mọi người có thể ngủ trong phòng.
Nhưng nếu thất bại thì toàn bộ đều lên thuyền đi ra đảo nhỏ giữa hồ dựng lều ngủ qua đêm.
Đảo nhỏ có nước vây quanh nên rất nhiều muỗi, ở đó khó có được giấc ngủ ngon lành.
Phân đoạn này trong chương trình《 khiêu chiến cuộc sống 》mùa đầu tiên cũng thường xuyên xuất hiện, người tổ đạo diễn mời đến đều là những diễn viên am hiểu bắt chước, các khách mời hầu như chưa từng thắng.
Tổ chương trình lo lắng cái Bug Lâm Thiều này lại có hành động quỷ quái gì đó nên sắp xếp cô là người khách cần được tìm thấy.
Tổ tiết mục chuẩn bị trang phục là kiểu váy cưới Trung Quốc, người nào cũng phải phủ khăn voan lên, sau đó cùng ngồi quỳ phía sau bốn cái bàn.
Những người còn lại phải đứng cách xa 10m, có thể cho các cô ấy cùng làm một ít động tác để xác định đúng ai là Lâm Thiều.
[Như thế này mà tìm ra mới lạ đó, rõ ràng tổ chương trình muốn các khách mời thua]
[Chỉ dựa vào một vài động tác để tìm ra người? Cần phải có quan hệ quen thuộc đến mức nào mới có thể tìm ra? Đa số khách mời lần này chưa từng hợp tác với nhau!]
[Haizz, dù sao thì tôi không tìm được, tối nay chắc chắn phải ngủ lều rồi] ( truyện trên app T Y T )
Bốn người Tống Dịch Xuyên đứng ở nơi xa đều có vẻ mặt không đẹp lắm.
Mạnh Nhã Nhan nũng nịu bất mãn nói, “Sao có thể tìm ra được? Tổ chương trình thật quá đáng.”
Tưởng Trí Viễn an ủi nói: “Tỷ lệ một phần tư, thử xem lỡ như gặp may thì sao?”
Tống Dịch Xuyên rõ ràng cũng thấy tình hình hiện tại không lạc quan, sau khi tuyên bố một ít mệnh lệnh cũng không tìm ra điểm khác nhau, nhưng căn bản không nhìn ra được có điểm gì khác nhau.
Cho dù có khác nhau thì cũng không biết ai chính là Lâm Thiều.
Một hồi lâu sau, tổ chương trình thúc giục nói: “Phân biệt không được thì chọn đại đi.”
Thẩm Phi Bạch đột nhiên nhíu mày nói: “Các cô hãy ăn điểm tâm đặt trên bàn trước mặt đi.”
Mệnh lệnh có hơi kỳ quái nhưng tất cả “Lâm Thiều” đều làm theo.
Rất nhanh, Thẩm Phi Bạch nhìn về phía tổ đạo diễn tự tin nói: “Người thứ hai phía bên trái.”
Tổ đạo diễn rất ngạc nhiên, “Không cần xem lại đã khẳng định luôn sao?”
Thẩm Phi Bạch gật đầu.
“Cơ hội chỉ có một lần, nếu chọn thì không thể hối hận.”
Thẩm Phi Bạch không để ý đến lời nói mang tính quấy nhiễu của tổ đạo diễn, trực tiếp đi lên phía trước, duỗi tay xốc khăn voan của người anh đã chọn lên.
Khăn voan đỏ nhấc lên lộ ra khuôn mặt kinh ngạc của Lâm Thiều cùng với…… miệng nhét đầy thức ăn.
Đột nhiên đối mặt với nhiều người như vậy, với ý thức là nữ nghệ sĩ, Lâm Thiều lập tức giơ tay lau sạch thức ăn dính miệng, thay bằng nụ cười lễ phép.
Nhưng trong lòng lại rất khinh thường tổ chương trình, không phải nói rất khó đoán sao? Chỉ vậy thôi à?
Tổ đạo diễn: “???”
Bọn họ cũng rất ngạc nhiên, không phải trước giờ chưa từng thua sao? Vì sao Thẩm Phi Bạch tìm dễ dàng như thế!!!
Những khách mời khác: “!!!”
Vì sao bọn họ không đoán được?
Cộng đồng mạng sôi nổi đánh dấu hỏi
[??? Đây là tìm kiểu gì vậy?]
[Tôi đã đoán sai! Tôi còn tưởng là người thứ nhất bên phải!]
[Sao lại làm được thế nhỉ? Thẩm Phi Bạch có đôi mắt xuyên thấu sao?]
[?????? ]
Tổ đạo diễn nhìn nhau, sau khi ngạc nhiên xong thì hỏi điều tất cả mọi người muốn biết: “Làm sao cậu biết được?”
Ánh mắt Thẩm Phi Bạch nhìn Lâm Thiều thoáng chút phức tạp, sau đó chậm rãi mở miệng: “Bọn họ có thể bắt chước động tác và thói quen của cô, nhưng bọn họ không bắt chước một lần ăn tám chén cơm giống cô ấy được.”
Những người khác chỉ ăn hai ba miếng trong mâm điểm tâm trước mặt.
Mà Lâm Thiều thì khác, cô ăn một hơi hết cả 3 mâm.
Lâm Thiều: “???”
Thật đúng là cạn lời, không từ ngữ nào có thể tả được!
Tác giả có lời muốn nói:
Thẩm thả rắm cầu vồng : Tôi có giỏi không?
Lâm Thiều: Cút!