[ha ha ha ha ha ha tôi cười đến nỗi tất cả con gà trong phạm vi mười dặm đều không dám gáy! Đánh chết tôi cũng không tin được hóa ra Thẩm Phi Bạch nhận ra Lâm Thiều vì lí do này ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha]
[Lâm Thiều! Cô ăn cơm rất chân thật ha ha ha ha ha ha ha! Nói mới để ý vừa rồi không phát hiện trong bốn người có một người ăn nhanh như vậy?]
[Bởi vì tuy rằng Lâm Thiều ăn cơm nhanh nhưng dáng vẻ ăn uống lại không quá lố, hơn nữa mọi người nhìn hai ngày nay cũng thành quen (thất lễ)]
[Thẩm Phi Bạch thật sự rất cẩn thận, hơn nữa vừa rồi giọng điệu khi nói chuyện của anh ấy tôi còn nghe ra chút nuông chiều?]
[Cô nhớ rõ biệt danh của anh, anh nhớ rõ thói quen của cô, hu hu hu tôi vẫn cảm thấy thật sự rất hợp!]
[Còn có động tác Thẩm Phi Bạch khi vén khăn voan của Lâm Thiều rất có ý tứ nha! Chúng ta từng có khoảng thời gian vui vẻ nhất khi bí mật thể hiện tình cảm trước những vị khách mời khác! Sự thật chính là sự thật!]
Fans Thẩm Phi Bạch lập tức chạy đến hiện trường.
[Có phải đầu óc lầu trên có vấn đề không? CP tan rồi vẫn muốn cắn, thích tìm cơm ở thùng rác như vậy sao?]
[Không được cắn loạn CP! Lâm Thiều tránh xa anh trai nhà chúng tôi ra một chút!]
Lúc này fans Lâm Thiều cũng không nhịn được.
[Fans Thẩm Phi Bạch lầu trên có phải đầu óc có vấn đề không? Chẳng lẽ khăn voan không phải do anh trai mấy người vén? Lời cũng phải do anh ta nói ư?]
[Mở to hai mắt mà nhìn cho rõ, là anh trai nhà mấy người chủ động tiếp cận :)]
Khu bình luận ầm ĩ thành một đoàn, mà bầu không khí tại hiện trường lại có chút xấu hổ và yên tĩnh, tổ chương trình hoàn toàn không nghĩ tới nhiệm vụ này sẽ được hoàn thành.
Lâm Thiều nghe ra ý cố tình móc mỉa trong lời Thẩm Phi Bạch nói, nhưng cô lại không có cách nào phản bác, nghĩ đến việc lúc trước Thẩm Phi Bạch khiêu khích muốn hẹn cô đánh nhau, Lâm Thiều nhìn anh ta càng không vừa mắt.
Vì thế cô trợn mắt với Thẩm Phi Bạch, tay cầm cái bánh điểm tâm cuối cùng trên bàn, vừa ăn vừa đi về phía Tống Dịch Xuyên.
Đánh người không đánh mặt, chửi người không vạch điểm yếu, đạo lý này cũng không hiểu? Lúc này tên Thẩm Phi Bạch hoàn toàn bị cô cho vào sổ đen!
Lần ghi hình tiếp theo. Lâm Thiều không muốn có mối liên hệ nào với Thẩm Phi Bạch nữa. Dù sao mối quan hệ của hai người bọn họ vốn dĩ cũng không thể làm bạn bè.
Nhưng trời cố tình không cho người được như mong muốn, tổ chương trình cho bọn họ rút thăm một lần nữa để phân tổ, hai ngắn ba dài chia làm hai tổ, trong tay Lâm Thiều và Thẩm Phi Bạch đều ngắn hơn một đoạn so với những người khác.
Hai người im lặng nhìn nhau ba giây, sau đó đều quay đầu đi.
Nhưng đã chia tổ rồi thì không thể sửa, nhiệm vụ hai người được phân là ——
Hái trái cây.
Hái xong hai giỏ mận, bọn họ sẽ có thể trở về.
Đứng dưới cây mận, Lâm Thiều ngửa đầu nhìn quả mận trên cây, sau đó hất đầu nhìn về phía Thẩm Phi Bạch, “Thất thần làm gì? Leo đi.”
Thẩm Phi Bạch nhìn về phía cô có chút cạn lời, “Vậy cô làm cái gì?”
Lâm Thiều nghiêm túc suy nghĩ một chút, chân thành trả lời nói: “Cổ vũ cho anh?”
Thẩm Phi Bạch khoanh tay trước ngực, bộ dạng bất chấp tất cả, “Tôi không biết leo cây.”
“Nhưng nhiệm vụ sẽ thất bại.” Lâm Thiều không cần suy nghĩ oán hận nói: “Rõ ràng lúc trước bị ngỗng đuổi anh leo còn nhanh hơn khỉ.”- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Nhắc tới cảnh tượng quẫn bách bị ngỗng đuổi, Thẩm Phi Bạch cũng không hề biện minh cái gì, cười như không cười nói: “Được, vậy cùng nhau hái!”
Lâm Thiều ngoài ý muốn nhìn về phía anh, “Anh không có chút ga lăng nào sao? Tôi là con gái mà leo lên cây hái mận?”
Lúc này nếu Tống Dịch Xuyên ở bên cạnh cô, nhất định sẽ chủ động đi hái mận! Nhìn lại Thẩm Phi Bạch đi, giữa người với người sao lại có sự chênh lệch lớn như vậy?
Thẩm Phi Bạch cười nhạo một tiếng, trào phúng nói: “Lúc cô một lúc ăn hết tám bát cơm có nghĩ mình là con gái không?”
Nhắc tới tám bát cơm, tính cách cáu kỉnh của Lâm Thiều cũng bộc lộ, cô ngoài cười nhưng trong không cười nhìn về phía Thẩm Phi Bạch, “Không có nhiều như vậy, anh biết bịa đặt là phạm pháp không?”
“Ba bát cơm năm chén canh, cũng không khác nhau là mấy.”
Lâm Thiều: “……”
[ha ha ha ha ha ha ha ha ha mặt Lâm Thiều tái rồi! Thẩm Phi Bạch anh câm miệng đi!]
[Sắc mặt Thẩm Phi Bạch rõ ràng cũng không đẹp a ha ha ha ha ha ha]
[Trăm triệu lần không ngờ rằng bật chế độ oán giận lẫn nhau? Đánh đi đánh đi!]
Lâm Thiều nhìn về phía Thẩm Phi Bạch, nói: “Mỗi người một giỏ.”
Thẩm Phi Bạch gật đầu, “Được.”
Hai người liếc nhau, đồng thời bắt đầu leo lên cây, cùng nhau hái mận với tốc độ rất nhanh.
Nửa câu sau hai người đều không nói ra, nhưng trong lòng đều biết rõ.
Mỗi người một giỏ, xem ai hái nhanh hơn.
Nhưng Thẩm Phi Bạch không hiểu, vì sao anh ta cố gắng như vậy mà mới được một nửa giỏ, trong khi giỏ của Lâm Thiều đã chứa đầy?
Lâm Thiều đã hoàn thành nhiệm vụ, khoanh tay trước ngực đứng dưới gốc cây, nhìn về phía Thẩm Phi Bạch với vẻ khiêu khích, trên mặt viết ba chữ to đùng chói lọi ——
Anh thua rồi.
Lúc Thẩm Phi Bạch hái mận xong, sắc mặt đã đen thui, cực kỳ không phục nhìn về phía nhân viên công tác, “Nhiệm vụ tiếp theo là gì?”
Nhân viên công tác lắp bắp nói: “Mọi người có thể trở về……”
Anh ta còn chưa nói xong, đã bị ánh mắt Thẩm Phi Bạch trừng cho lập tức sửa miệng, “Tôi đi hỏi đạo diễn một chút!”
Lần đầu tiên khu bình luận thấy học sinh tiểu học thi đấu.
[Hai người có phải trẻ con không! (lắc vai) tỉnh dậy đi Thẩm Phi Bạch anh bao nhiêu tuổi rồi!]
[Học sinh tiểu học khao khát chiến thắng, vừa không còn gì để nói vừa buồn cười ha ha ha ha ha ha ha ha]
[Tổ đạo diễn: Thật đen đủi, lần đầu tiên thấy có người muốn thêm nhiệm vụ]
Dưới ánh mắt áp bách của Thẩm Phi Bạch, tổ đạo diễn không thể không bố trí thêm nhiệm vụ mới ——
Câu tôm hùm.
Một hồ nước, hai cái thùng, hai tảng đá lớn.
Mỗi người một cây cần câu giản dị tự chế được tạo thành từ một nhánh cây dài và một sợi dây, trên cần câu cá treo một miếng ruột gà làm mồi.
Lâm Thiều và Thẩm Phi Bạch mỗi người cầm một cây, ngồi trên hai tảng đá, trong mắt đều viết không thể thua.
Nửa giờ sau.
Cụ ông cũng câu tôm hùm cách đó không xa đã thắng lợi trở về, mang theo một thùng về nhà. Mỗi bước đi còn lưu luyến nhìn hai người bọn họ, đáy mắt mang theo chút khinh bỉ.
Mà thùng của hai người Lâm Thiều và Thẩm Phi Bạch đều rỗng tuếch giống nhau.
Cụ ông vừa đi xa, Thẩm Phi Bạch lập tức khiêng gậy tre và thùng đứng lên, giành trước một bước ngồi xuống vị trí lúc trước của cụ ông.
Thẩm Phi Bạch lòng đầy tin tưởng nghĩ, nhất định đây là vị trí tương đối tốt, đợi lát nữa anh cũng nhất định có thể thắng lợi trở về.
Nhưng năm phút trôi qua, anh ta vẫn không thu hoạch được gì như cũ.
Lâm Thiều cầm lấy cần câu, nhìn kỹ, trong lòng cuối cùng cũng có đáp án.
Hồ nước rõ ràng có rất nhiều tôm hùm, cần câu của cụ ông cũng không khác bọn họ lắm, cũng không phải vấn đề vị trí, như vậy vấn đề chỉ có thể ở trên mồi.
Hình như ruột gà này từ hôm qua, đã không còn tươi, tất nhiên không hấp dẫn tôm hùm. ( truyện trên app T Y T )
Lâm Thiều cởi giày và tất ra, buông cần câu xuống nhấc cái thùng lên.
Thẩm Phi Bạch: “?”
Nhân viên công tác: “??”
Khu bình luận: “???”
Hồ nước cũng không sâu, đặc biệt mực nước hai bên đều không có nhiều bùn đất, cũng không có nguy hiểm gì.
Kế tiếp, gió đã đổi chiều.
Lâm Thiều ở trong hồ nước và bùn vô cảm duỗi tay, một lần lại một lần, vớt ra một con rồi lại một con tôm hùm.
Có thể nói là dùng tay không bắt bách phát bách trúng.
Mãi đến lúc thùng của Lâm Thiều được lấp đầy, ánh mắt Thẩm Phi Bạch đã hoàn toàn ngơ ngẩn, tay anh ta cũng run nhè nhẹ.
“Bang” một tiếng, cần câu từ trên tay Thẩm Phi Bạch rơi xuống.
Ồ, đến bây giờ thùng của anh ta vẫn trống không.
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm · Thờ ơ · Người thu hoạch tôm hùm · Thiều.
Thẩm · mang lại sự sỉ nhục cho chính mình · Phi · không thể tin được · Bạch.