Mà bên kia, Thẩm Phi Bạch đang nằm trên giường, sau khi đưa đồ rồi trở về anh ta mới thấy tảng đá trong lòng rơi xuống đất.

Lúc nãy anh gọi điện thoại hỏi người đại diện, nếu quá mệt thì dùng dầu hoa hồng xoa bóp sẽ làm máu huyết lưu thông, còn bị phồng rộp thì dùng povidone khử độc trước, trước đó anh không thấy mức độ tổn thương nên chuẩn bị sẵn băng dán dự phòng.

Anh làm nhiều như vậy không phải bởi vì cảm ơn Lâm Thiều, chỉ là…… Chỉ là không muốn thiếu nợ Lâm Thiều cái gì thôi.

Dù sao cũng không ngủ được, Thẩm Phi Bạch cầm điện thoại di động chuẩn bị chơi hai ván game.

Nhưng mới vừa online, anh đã thấy ID trò chơi quen thuộc sáng lên, là đồng đội lúc trước được xếp ngẫu nhiên vào trong nhóm chơi trò chơi, đoạn hồi ức kia cũng không vui vẻ lắm.

Giây tiếp theo, giống như tâm linh tương thông đối phương bất ngờ gửi lời mời PK 1V1.

Tay Thẩm Phi Bạch run nhè nhẹ, nhớ lần trước mình bị đối phương ngược thê thảm nên nhanh chóng thoát khỏi trò chơi, làm bộ không nhìn thấy.

Không đánh, thật đen đủi.

*

Ngày hôm sau tiếp tục ghi hình.

Bởi vì ngày hôm qua Lâm Thiều “Thiên phú dị bẩm” đánh vỡ mọi sự sắp xếp, cho nên nhóm kế hoạch của tổ chương trình hơn nửa đêm vẫn còn họp với nhau để thay đổi kịch bản của ngày hôm sau.

Không phải Lâm Thiều có sức lực lớn sao? Như vậy bọn họ sẽ tăng độ khó lên, không chỉ cần thể lực mà còn cần chỉ số thông minh và vận may, để xem cô ấy Bug kiểu gì!

Nhiệm vụ ngày hôm sau không cần chia tổ mà cần năm người cùng nhau hoàn thành.

Vì tối hôm qua thức đêm chơi game nên Lâm Thiều lại dậy trễ.

Nhớ đến quy định sau 8 giờ sẽ không có cơm sáng cô liền không thèm trang điểm, chỉ nhanh chóng rửa mặt rồi mang dép lê chạy đến sảnh chính.

Cùng lúc đó, Mạnh Nhã Nhan trang điểm và tạo hình đều tinh xảo đến không thể bắt bẻ đi giày cao gót tám centimet, mặc váy lụa màu trắng từ bên kia cũng đã đi tới.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người dừng bước chân đều sửng sốt.

Còn khu bình luận thì không hài lòng với cả hai người.

[Tôi có một câu hỏi, sao Mạnh Nhã Nhan lại mang giày cao gót? Chương trình này quay nội dung gì cô ta không biết sao?]

[Tôi cũng có một câu hỏi, sao Lâm Thiều lại mang dép lê.]

[Sao Mạnh Nhã Nhan lại muốn trang điểm tỉ mỉ như vậy, còn mặc váy lụa trắng, cô ta mặc như thế thì sao xuống ruộng làm việc được?]

[Lâm Thiều đang để mặt mộc nha, cô ấy quay chương trình cũng không trang điểm sao? Là không coi trọng công việc hay là đang sa ngã sau khi chia tay Phó tổng? ]

[??? Tôi thấy mấy người đằng trước mới có vấn đề đó, trang điểm hay không cũng không được, rốt cuộc mấy người muốn thế nào? Có đang trách móc quá nặng với nghệ sĩ nữ không?]- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

“Chào buổi sáng.” Lâm Thiều chào Mạnh Nhã Nhan xong thì thu hồi tầm mắt, mang dép lê đi về phía bàn ăn.

Những người khác đã đến đông đủ, chỉ có Lâm Thiều và Mạnh Nhã Nhan một người vì ngủ một người vì bận trang điểm nên cùng đến muộn.

Chỉ còn lại hai chỗ ngồi, bên cạnh Thẩm Phi Bạch và Tống Dịch Xuyên.

Vị trí của Thẩm Phi Bạch phía trong còn vị trí của Tống Dịch Xuyên sát cửa.

Trong lòng Lâm Thiều đã có lựa chọn nên bước chân không ngừng lại.

Mà phía sau âm thanh Mạnh Nhã Nhan lại có chút nôn nóng vang lên, “Lâm Thiều, hôm nay hơi lạnh, có thể để tôi ngồi bên trong……”

Mạnh Nhã Nhan chưa nói xong, Lâm Thiều cũng đã ngồi bên cạnh Tống Dịch Xuyên, nghi hoặc nhìn ánh nắng bên ngoài rồi hỏi: “Hả? Hôm nay lạnh sao?”

Vẻ mặt Mạnh Nhã Nhan hơi cứng đờ nói: “Tôi…… Tôi hơi lạnh.”

Ánh mắt Lâm Thiều mờ mịt nhìn Mạnh Nhã Nhan hai giây rồi đưa tay cầm lấy một cái bánh bao ngọt.

Vẫn là ăn cơm quan trọng nhất.

Lâm Thiều nghe không hiểu nhưng người xem phát sóng trực tiếp hiểu ngay.

[Trời nắng to như thế sao lại lạnh, trọng điểm là nửa câu sau! Mạnh Nhã Nhan muốn ngồi bên trong! Cô ta muốn ngồi bên cạnh Thẩm Phi Bạch!]

[Cả mặt Lâm Thiều đều viết chưa tỉnh ngủ, tôi nghĩ cô ấy thật sự không hiểu ha ha ha ha ha ha ha ha ha]

[Hiểu cũng không cần phải nói ra, cô ấy cũng đã ngồi bên cạnh Tống Dịch Xuyên rồi]

[Mạnh Nhã Nhan chưa nói hết lời Lâm Thiều đã ngồi xuống, xem ra cô ấy thật sự không muốn ngồi bên cạnh Thẩm Phi Bạch, có hơi ngoài ý muốn.]

[Chắc là đang trốn tránh đây mà? Từ khi ghi hình đến bây giờ hình như hai người cũng chưa nói chuyện với nhau (ngoại trừ màn gặp mặt chào hỏi cứng đờ lúc đầu) ]

[Lầu trên tự tin một chút, bỏ chữ hình như đi, chính là chưa từng nói]

Mạnh Nhã Nhan uống hai ngụm cháo đã cảm thấy không muốn ăn, cô ta không quen ăn trà xanh cơm nhạt và thức ăn khô như vậy.

Lâm Thiều đã ăn hết ba cái bánh bao ngọt (*) to, hai chén cháo cùng với một cái bánh bao và năm cái bánh.

(*) Gốc là “màn thầu” cũng là một loại bánh bao, theo wikipedia thì là bánh bao ngọt chứ không phải bị lặp nhé.

Tống Dịch Xuyên đẩy bánh bao của mình qua rồi nói: “Chị Lâm Thiều, ở đây vẫn còn.”

“Không cần.” Lâm Thiều nói xong đẩy bánh bao về, lại chủ động cầm bánh bao ngọt của Tống Dịch Xuyên.

Ăn nhiều như vậy cũng không no lắm, chỉ có thể nói là miễn cưỡng không đói bụng.

Nguyên nhân thì tối qua hệ thống đã nói cho cô biết.

Tiêu hao bao nhiêu thể lực thì cô cần ăn nhiều bấy nhiêu đồ ăn, có thể tạm thời nợ nhưng cần phải bổ sung đủ.

Lâm Thiều căm giận nhét thức ăn vào miệng. Nhưng mà…… Đây con mẹ nó có phải cũng quá nhiều cái một chút rồi không!!!

Mạnh Nhã Nhan nhìn Lâm Thiều, âm thầm tính kế trong lòng.

Khoảng thời gian trước trong ngành có một diễn viên xây dựng hình tượng ăn nhiều không mập bị lật xe, cho nên hiện tại trên mạng rất phản cảm với hình tượng này, nếu cô ta có thể chụp mũ này cho Lâm Thiều thì không còn gì tốt hơn.

Vì thế Mạnh Nhã Nhan nhẹ nhàng nói, “Thật hâm mộ Lâm Thiều nha, buổi sáng đã ăn nhiều như vậy. Không giống tôi không ăn được chút nào.”

Giọng điệu trà xanh này khiến Lâm Thiều thiếu chút nữa bị sặc, nhưng mà cô không nói gì, chủ yếu là trong miệng nhét hơn nửa cái bánh bao ngọt cũng thật sự không nói được.

Mà một âm thanh khác lại cười như không cười vang lên, “Người làm nhiều việc đương nhiên nên ăn nhiều một chút, người gây cản trở không giúp gì thì uống hai hớp cháo cũng nên no rồi.”

Nụ cười Mạnh Nhã Nhan cứng đờ trên mặt, bởi vì người nói chuyện là Thẩm Phi Bạch.

Thẩm Phi Bạch không nhìn cô ta, vẻ mặt bình tĩnh như không phải anh vừa nói.

Anh cầm bánh bao trước mặt mình, cắn một miếng thì vẻ mặt khó chịu nói: “Sao lại làm nhân cải trắng? Tôi ghét ăn cải trắng nhất.”

Nói xong, Thẩm Phi Bạch đẩy mâm bánh trước mặt ra xa đến trước mặt Lâm Thiều, còn phát ra âm thanh va chạm rất nhỏ.

Lâm Thiều đang nhét bánh bao vào miệng: “……”

Anh ta không thích ăn cải trắng thì liên quan gì đến cô? Cô cũng không thích ăn!

Lâm Thiều muốn đẩy mâm về nhưng lại thấy Thẩm Phi Bạch đứng dậy đi ra ngoài: “Tôi đi nói chuyện với tổ đạo diễn trước, tìm hiểu tình hình hôm nay một chút.”

Cái bánh bao ngọt cuối cùng trên bàn đã bị Lâm Thiều nuốt xuống, cô do dự một chút vẫn cầm lấy bánh bao nhân cải trắng cô không thích ăn.

Thôi, ăn no quan trọng nhất.

Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, Lâm Thiều chậm rãi buông muỗng xuống rồi lau miệng.

Khu bình luận cũng bị chấn kinh.

[??? Điên rồi hả? Tôi vừa mới thấy chính là Lâm Thiều ư? Lâm Thiều khi tham gia chương trình chưa bao giờ ăn bữa tối, giữa trưa nấu mì chỉ ăn mấy cọng mì?]

[Không phải bạn điên mà là Lâm Thiều điên rồi, bắt đầu từ ngày hôm qua cô ấy đã không bình thường! Có phải chia tay với Phó tổng khiến cô ấy bị đả kích rất lớn không?]

[Đã bị vứt bỏ cho nên không thèm diễn vai hình tượng yếu ớt mà tự sa ngã? Hay là muốn đổi sang hình tượng mới để tẩy trắng?]

[Sẽ không phải là hình tượng ăn nhiều không mập chứ, lại thêm một cái hình tượng chán rồi! ]

Lâm Thiều sờ bụng hơi phồng lên của mình, sau đó hít sâu một hơi nhìn mọi người giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cô luôn tin tưởng chỉ cần mình không xấu hổ thì người khác sẽ thấy xấu hổ.

Quả nhiên, Tưởng Trí Viễn xấu hổ trước, anh ta cười đứng dậy hoà giải: “Mọi người đều ăn xong rồi phải không? Đi thôi, chúng ta đi lấy thẻ nhiệm vụ của hôm nay.”

Trước khi xuất phát, tổ chương trình mang đến hai đôi giày đế bằng để Lâm Thiều và Mạnh Nhã Nhan thay.

Nhiệm vụ buổi sáng hôm nay là đi đến một nhà nông đang nuôi 30 con ngỗng trắng, tìm được 10 quả trứng ngỗng hơn nữa giao cho nhà nông một cách hoàn chỉnh, để trả công thì nhà nông sẽ mời bọn họ ăn cơm trưa.

Nhiệm vụ này nghe rất đơn giản, tất cả mọi người đều cảm thấy như vậy.

Chỉ có Lâm Thiều sắc mặt có hơi khó coi hỏi là: “Mọi người đã từng thấy ngỗng chưa?”

Những người khác lắc đầu không chút do dự.

Tống Dịch Xuyên nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: “Trên bàn cơm có tính không?”

Lâm Thiều miễn cưỡng cười một chút, ngoài mặt không nói gì nhưng im lặng lùi một bước.

Ở nông thôn, sức chiến đấu của một con ngỗng lớn chắc chắn không thua một người trưởng thành, thậm chí có nhà nuôi ngỗng để giữ nhà thay chó. Bọn họ chỉ có năm người phải đối mặt với 30 con ngỗng. Rõ ràng đánh không thắng.

Nhiệm vụ tổ chương trình sắp xếp nhìn như đơn giản, thật ra là đào hố thật to. Chờ bọn họ tràn đầy tin tưởng đi làm nhiệm vụ lại bị một đám ngỗng đuổi theo đến mức điên cuồng chạy trốn là những gì tổ tiết mục muốn nhìn thấy.

Mà khu bình luận có rất nhiều người cũng không biết tính nguy hiểm của loài ngỗng này, còn đang trò chuyện với nhau.

[Chương trình khiêu chiến cuộc sống kỳ này có phải đổi đoàn đội không, sao lại thân thiện với nghệ sĩ thế, không dám quay thì không còn gì thú vị nữa]

[Đúng vậy, nhiệm vụ không khó khăn như lúc trước nên không có gì để mong chờ]

[Lâm Thiều đang làm gì vậy? Nhặt trứng ngỗng mà cô ta cùng lùi về sau, định lười biếng hay gì?]

Lâm Thiều không chỉ lùi một mình còn kéo Tống Dịch Xuyên một cái, nhỏ giọng dặn dò, “Đợi lát nữa đi theo tôi, đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

Tống Dịch Xuyên không hiểu ý của Lâm Thiều nhưng vẫn ngoan ngoãn gật gật đầu.

Vì thế sau khi đi vào, Thẩm Phi Bạch và Tưởng Trí Viễn đều tích cực đi tìm trứng ngỗng. Bởi vì ngày hôm qua không bắt được gà bị người đại diện gọi điện thoại mắng, cho nên ngay cả Mạnh Nhã Nhan cũng để ý cẩn thận đến lạ.

Ngoại trừ Lâm Thiều…… Và Tống Dịch Xuyên bị cô dẫn đi cùng.

Hai người ngồi ở bàn nhỏ trước cửa nhà nông dân, da mặt dày nhận lấy trà nóng mà nông dân mời, vừa uống vừa tắm nắng, thoạt nhìn cực kỳ nhàn nhã.

Đợi vài phút, thấy bọn họ còn không có ý muốn hành động nên nhân viên công tác cũng chỉ có thể tới thúc giục nói: “Cô Lâm, thầy Tống, mọi người cũng phải cùng tham gia mới được.”

Lâm Thiều lắc lắc đầu, sắc mặt bình tĩnh nhìn về phía nhân viên công tác, đột nhiên hỏi: “Anh biết không?”

Nhân viên công tác: “Hả?”

Lâm Thiều nhấp một ngụm trà, lại thở dài một hơi rồi nói: “Trong nhà chú này có tổng cộng 30 con ngỗng, chúng tôi chỉ có năm người. Nếu 30 con ngỗng lớn này quyết định đồng thời tấn công chúng tôi thì trung bình mỗi người chúng tôi phải đánh với 6 con ngỗng to.”

“Anh không biết, anh không để bụng, anh chỉ quan tâm chính anh.”

Mặt nhân viên công tác đầy vẻ không hiểu gì, anh ta còn chưa kịp nói gì thì có tiếng thét chói tai đột nhiên vang lên cách đó không xa.

Lâm Thiều buông chén trà trong tay rồi chậm rãi giương mắt nhìn qua đó.

Cách bọn họ không đến 500 mét có một con ngỗng lớn đang vùng vẫy đuổi theo Mạnh Nhã Nhan.

Mạnh Nhã Nhan vừa thét chói tai vừa tránh về phía sau, trên tay đang cầm một quả trứng ngỗng thật to.

Giây tiếp theo, trứng ngỗng rơi xuống đất vang một tiếng “Bang”.

Trứng ngỗng đã vỡ.

Mạnh Nhã Nhan nguy rồi.

Lâm Thiều duỗi tay bưng kín mặt, cô đã đoán trước được hình ảnh kế tiếp, thật sự không nỡ nhìn thẳng.

Quả nhiên, con ngỗng càng thêm hung mãnh đuổi theo Mạnh Nhã Nhan giống như là muốn báo thù giết con. Túm chặt làn váy của Mạnh Nhã Nhan không buông, đôi cánh to vùng vẫy trong không trung, Tưởng Trí Viễn và Thẩm Phi Bạch thấy thế vội vàng đi lên hỗ trợ.

Đáy mắt Tống Dịch Xuyên đầy lo lắng, liếc mắt nhìn Lâm Thiều một cái, khẽ gọi: “Chị Lâm Thiều.”

“Không vội.” Lâm Thiều lại uống một ngụm trà nóng, nhìn về phía người nông dân rồi hỏi: “Chú ơi, tụi cháu có thể giúp chú cho ngỗng ăn không?”

Người nông dân tất nhiên là vui vẻ đồng ý, cho bọn họ một ít vụn cải trắng và hạt thóc.

Mà giờ phút này, Mạnh Nhã Nhan rốt cuộc cũng thoát khỏi miệng của ngỗng lớn. Nhưng dáng vẻ hiện giờ của cô ta có hơi chật vật vì ngã hai lần, váy trắng dính cỏ dại và bùn đất, đầu tóc rối bời.

Cộng đồng mạng khiếp sợ với sức chiến đấu của ngỗng.

[Trước kia tôi còn tưởng ngỗng giống như gà, bây giờ thấy mới biết là hai loại khác nhau]

[Quá mạnh mẽ, giây phút nó nhào tới trái tim tôi muốn rớt ra ngoài]

[Nhìn Mạnh Nhã Nhan có lẽ là bị sợ hãi, nhưng cũng do cô ta ngu ngốc, trộm trứng ngỗng ngay trước mặt ngỗng mẹ thì thôi đi, còn trượt chân làm rơi rồi bị vỡ, ngỗng mẹ không liều mạng với cô ta mới là lạ]

[Lâm Thiều đâu rồi? Nếu là cô ấy chắc có thể đánh thắng con ngỗng này, hoặc là cô ấy đuổi ngỗng chạy cũng có thể ha ha ha ha ha ha ha ]

Nhưng Lâm Thiều được mọi người hi vọng cũng không định trực tiếp xảy ra xung đột với ngỗng, cô bưng rổ thức ăn chậm rãi xuất hiện, đi ngang qua Mạnh Nhã Nhan đang chật vật.

Lâm Thiều nhìn kỹ một vòng, nơi giấu trứng ngỗng sẽ phủ một lớp cỏ phía trên.

Vì thế cô đổ hết thức ăn trong rổ ra đất, nhân lúc bọn ngỗng đi ăn nhanh chóng lấy trứng bọn ngỗng đã giấu kỹ đi.

Sau đó bằng tốc độ nhanh nhất nhét trứng vào tay người đứng gần mình nhất, lúc này người may mắn xui xẻo chính là Thẩm Phi Bạch.

Lúc Thẩm Phi Bạch cầm trứng ngỗng sửng sốt một lát, cũng không rảnh suy nghĩ nhiều lập tức chạy về nhà nông dân, sau khi an toàn đưa ba quả trứng ngỗng lập tức quay về tìm Lâm Thiều.

Hai người phối hợp cũng coi như là ăn ý, trong khoảng thời gian ngắn đã tìm được chín quả trứng ngỗng, đã hoàn thành nhiệm vụ hơn phân nửa.

Nhưng vào lúc này, đám ngỗng cũng đã ăn xong, bắt đầu chia ra đi khắp nơi.

Lâm Thiều vội vàng nhét quả trứng ngỗng cuối cùng vào tay Thẩm Phi Bạch rồi nói: “Nhanh mang qua đó!”

Chỉ cần đưa qua đó là hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng Thẩm Phi Bạch lại cứng đờ đứng tại chỗ, vẻ mặt mang theo vài phần hoảng sợ nhìn về phía sau Lâm Thiều.

Lâm Thiều hơi giật mình nhìn theo ánh mắt của Thẩm Phi Bạch.

30 con ngỗng lớn giống như đang nghe mệnh lệnh nào đó, kết bè kết đội vẫy cánh đi về phía bọn họ.

Khu bình luận bàn tán sôi nổi.

[Nhà chú này có tất cả 30 con ngỗng, Lâm Thiều và Thẩm Phi Bạch chỉ có hai người, khiến người khiếp sợ chính là 30 con ngỗng này thật sự đồng thời tấn công bọn họ!!! Như vậy xin hỏi Lâm Thiều và Thẩm Phi Bạch mỗi người phải đánh với bao nhiêu con ngỗng? Bạn biết không? Bạn không biết, bạn không để bụng, bạn chỉ quan tâm chính bạn]

[ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha cười chết tôi rồi]

【??? Anh bạn phía trước quá thâm rồi ha ha ha ha ha ha]

[Dùng ma pháp đánh bại ma pháp, dùng lời Lâm Thiều nói trêu chọc Lâm Thiều ha ha ha ha ha ha]

Thật sự lúc gặp phải khốn cảnh này thì Lâm Thiều cũng không rảnh tính xem mình phải tấn công bao nhiêu con ngỗng, cô liếc mắt nhìn về phía Thẩm Phi Bạch quát to: “Chạy đi!”

Hai người nhanh chân chạy đi, bóng dáng ít nhiều cũng mang theo chút chật vật. ( truyện đăng trên app TᎽT )

Tổ chương trình xem vui vẻ, vội vàng thúc giục quay phim đuổi kịp bọn họ để quay cận cảnh, đây chính là chi tiết đáng xem!

Người xui xẻo thì uống nước cũng sặc, Lâm Thiều và Thẩm Phi Bạch cố tình chạy vào con đường chết, nhìn hồ nước chặn đường trước mặt và đàn ngỗng phía sau, hai người nhìn nhau, trong lúc nhất thời không biết phải làm gì.

Thẩm Phi Bạch nhìn đám ngỗng, cuống quít nói: “Chuyện này không liên quan đến tụi tao, là tổ chương trình ép tụi tao!”

Lâm Thiều không nhịn được trợn mắt nói: “Lúc này muốn nói đạo lý với ngỗng, anh cảm thấy mình hài hước lắm hả?”

Thẩm Phi Bạch hơi giật mình nhìn về phía Lâm Thiều như đang nghĩ cái gì đó.

Giây tiếp theo, anh không chút do dự nhét trứng ngỗng nhét vào người Lâm Thiều.

Lâm Thiều: “?”

Động tác đàn ngỗng nhất trí quay đầu, mục tiêu đổi thành Lâm Thiều.

Lâm Thiều lập tức đưa trứng ngỗng lại cho Thẩm Phi Bạch.

Đàn ngỗng lại quay đầu nhìn về phía Thẩm Phi Bạch.

Thẩm Phi Bạch lại đưa trứng ngỗng cho Lâm Thiều, còn không quên giải thích nói: “Hình như chúng nó cần thời gian phản ứng. Chúng ta chỉ cần đổi qua đổi lại như thế sẽ không bị tấn công.”

“Anh thật thông minh.” Lâm Thiều khen có lệ, lại nhét trứng ngỗng vào ngực Thẩm Phi Bạch.

Giây tiếp theo, cô không hề cho Thẩm Phi Bạch cơ hội nhét lại đã nhanh chân chạy về hướng khác.

Thôi cho xin đi! Cô tin mới lạ đấy!

Nói lý lẽ với người chưa chắc có tác dụng, huống chi kia còn là một đàn ngỗng!!!

Lâm Thiều chạy rất nhanh, bởi vì trứng ngỗng trong tay Thẩm Phi Bạch nên cô thành công chạy khỏi vòng vây của đàn ngỗng, chỉ để lại Thẩm Phi Bạch đang trợn mắt há hốc mồm đứng tại chỗ với quả trứng ngỗng trên tay.

Khu bình luận bắt đầu có người bênh vực Thẩm Phi Bạch.

[Thật chứ…… sao Lâm Thiều lại làm như vậy]

[Đau lòng Thẩm Phi Bạch, một mình chống lại 30 con ngỗng lớn, đã nói tới gần Lâm Thiều sẽ không có chuyện tốt! ]

Đương nhiên cũng có người phản đối.

[??? Fans của Thẩm Phi Bạch có bệnh phải không, chương trình giải trí mà thôi hiệu quả quan trọng nhất hiểu không?]

[Những trứng ngỗng này đều là Lâm Thiều tìm được đó? Anh trai mấy người nếu có năng lực thì lúc nãy bị ngỗng đuổi đừng nhét trứng ngỗng vào trong lòng Lâm Thiều đi!]

Đương nhiên, Thẩm Phi Bạch cũng không đến mức một mình chống lại 30 con ngỗng, bởi vì có vài con trong đó đột nhiên thay đổi phương hướng đuổi theo Lâm Thiều.

Mà giờ phút này Tống Dịch Xuyên đột nhiên xuất hiện giống như thiên thần.

Thiếu niên trắng nõn giơ cao cái chổi còn dài hơn bản thân mình, vẻ mặt khẩn trương nhưng kiên định chạy về phía cô rồi nói: “Chị Lâm Thiều! Em tới giúp chị!”

Lâm Thiều: “Hu hu hu.”

Thật cảm động, vào thời khắc quan trọng chỉ có mỗi Tống Dịch Xuyên là đáng tin cậy, cô tuyên bố người bạn này cô nhận!

Hai người đều đang liều mạng chạy về phía đối phương, hình ảnh này thoạt nhìn giống cảnh hai bên chạy về phía nhau như trong phim thần tượng, khung cảnh vừa buồn cười vừa lãng mạn cùng tồn tại.

Nhưng giây tiếp theo đã xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.

Tống Dịch Xuyên bị cái chổi lớn mình đang cầm vướng chân ngã lăn quay trên mặt đất.

Lâm Thiều: “???”

Khu bình luận cười như điên.

[ha ha ha ha ha ha ha ha Tống Dịch Xuyên vả mặt tới cũng quá bất ngờ!]

[Tống Dịch Xuyên: Em đến cứu chị, em ngã :)]

[Tống Dịch Xuyên là người đẹp ngốc nghếch nào thế a ha ha ha ha ha ha ]

[Mọi người mau nhìn vẻ mặt của Lâm Thiều kìa! Trông cô ấy thật tuyệt vọng a ha ha ha ha ha ha ha ha ha]

Nhìn Tống Dịch Xuyên còn chưa bò dậy, Lâm Thiều thật sự cũng không có cách nào chỉ có thể xoay người tiếp tục chạy về hướng khác.

Trong lúc chạy trốn, Lâm Thiều vội vàng nhìn thoáng qua nơi xa Thẩm Phi Bạch đang bị phần lớn đàn ngỗng bao vây tấn công, không biết anh đã leo lên cây từ khi nào.

Lâm Thiều lại quay đầu nhìn thoáng qua Tống Dịch Xuyên.

Cười chết, căn bản nhìn không thấy.

Bỏ đi, Lâm Thiều đành phải cắn răng tiếp tục chạy, trong lòng thầm mắng——

Hai tên đàn ông này đều không đáng tin cậy như nhau! Căn bản không giúp được chút nào!

Cô quá là mệt mỏi, cô cũng muốn dựa vào người khác giống như trước đây mà không cần chuyện gì cũng phải tự mình chống đỡ, hu hu hu chuyện quái gì thế này!

Đột nhiên hệ thống lên tiếng, âm thanh mạnh mẽ sục sôi ý chí.

[Chạy mau! Chạy mau lên! Dựa núi núi sập! Dựa người người đi! Chỉ có bản thân mình là đáng tin nhất! Phụ nữ mãi mãi chỉ có thể dựa vào bản thân mình! Cố lên!!! ]

Tác giả có lời muốn nói:

Lâm thiều: hệ thống + nói chuyện = thúi lắm

Hệ thống: Những lời tôi nói lần này chính là chân lý! ! !

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play