Lúc đó Mặc Nguyệt nhìn thấy cô, cô ấy rất ngạc nhiên khi Phong Ánh nhắm mắt làm ngơ, lo lắng hãi hùng trong mấy ngày, còn chuẩn bị sẵn sàng cho khả năng bị Cục Quản Yêu truy đuổi, nhưng Phong Ánh không làm vậy, chờ đợi một tháng, tất cả đều sóng yên biển lặng.
Mặc Nguyệt nhanh chóng thăm dò rõ ràng thân phận của Phong Ánh. Cô mở một quán cà phê mèo, Mặc Nguyệt đã đi ngang qua quán cà phê mèo nhiều lần, hai người thỉnh thoảng chạm mắt nhau nhưng rất nhanh đã rời đi.
Phong Ánh mỉm cười với Sô Ngu, nói: “Sau đó có một ngày, cô ấy bước vào, ôm một con mèo rất nhỏ trong lòng. Mèo con nhìn qua trông rất ngoan ngoãn, nó vừa mới biết hóa hình không lâu, yêu khí rất yếu gần như không cảm nhận được. Cô ấy nói hy vọng có thể để con mèo này làm việc ở trong tiệm của tôi, tôi để mèo con làm thử, con bé thật sự rất ngoan, khách hàng cũng rất thích em ấy nên tôi giữ lại.”
“Sau khi làm quen một chút, tôi mới biết tên cô ấy. Cô ấy nói tên cô ấy là Mặc Nguyệt, cô ấy đi ra từ một ngọn núi, là ngọn núi nào thì cô ấy không nhắc tới, tôi cũng không biết. Nhìn qua trông cô ấy khắc nghiệt lạnh lùng lắm, nhưng đối xử với Đồng Đồng rất tốt, có đôi khi đón em ấy về nhà còn chuẩn bị thịt cho em ấy, nhưng cũng có lúc nhiều ngày liền không biến mất, đến lúc xuất hiện trên người nồng nặc mùi máu tươi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play