“Vết thương không nặng lắm, chỉ cần nghỉ ngơi là sẽ khỏe lại thôi.” Phương Trấn Nhạc cố gắng an ủi cô.
“Ừ.” Gia Di nắm lấy tay anh, cúi đầu mân mê: “Ở trong căn nhà thuyền có sợ không?” Cứ như đang dỗ trẻ con vậy.
Phương Trấn Nhạc bị trêu chọc đến bật cười, anh chịu đau gượng ngồi dậy, bàn tay bị cô đùa nghịch nắm lấy ngón trỏ của cô. Anh nhìn dáng vẻ của cô, nhấn chuông gọi y tá vào lấy thuốc và dụng cụ để xử lý các vết thương ngoài da. Phương Trấn Nhạc từ chối sự giúp đỡ của y tá, tự tay dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau sạch vết bẩn và máu trên mặt và tay, sau đó dùng thuốc sát trùng lau vết trầy xước do vụn gỗ ở nhà thuyền cắt qua trên má cô.
Động tác của anh rất nhẹ, rất kiên nhẫn, giống như đang tận hưởng quá trình chăm sóc này.
Khi anh phát hiện có một lỗ tròn trên túi quần cô, Phương Trấn Nhạc bỗng cảm thấy lo lắng: “Em bị trúng đạn sao?”
Anh nhẹ nhàng sờ vào, không ẩm ướt, trông cô cũng không có vẻ gì là đau đớn.
Hai người kiểm tra bên trong túi và phát hiện viên đạn đã sượt qua mép túi mà không xuyên qua, có lẽ bị vật gì đó bật ra.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play