Sau khi nhận được nhiệm vụ từ Dịch Gia Di, Từ Đạt đi vòng vèo quanh khu vực an toàn để tìm hai đứa trẻ, cẩn thận tìm kiếm từng nơi một. Vừa tìm, anh ấy vừa gọi lớn: “Chú là cảnh sát đây, Lê Trạch Mân, Triệu Quỳnh Huy, các cháu ở đâu rồi?” Dẫu vậy, anh ấy vẫn không tìm thấy hai đứa nhỏ.
Trong lòng Dịch Gia Di vẫn lo lắng cho Phương Trấn Nhạc, cô lau mồ hôi trên trán không biết đã bao nhiêu lần, sau đó men theo con đường trong trí nhớ mà mình đã “chạy trốn” lúc nãy, quay lại khu đất trũng gần triền dốc cao. Tại đây, cô phát hiện dấu chân của hai đứa trẻ, nhưng không thấy chúng đâu cả.
Sắc mặt cô trầm xuống, đưa mắt nhìn xung quanh. Cỏ cao trong khu vực đã bị giẫm nát bởi đội của Từ Đạt, không tìm thấy dấu chân của bọn trẻ, Gia Di đành phải lấy khu vực này làm trung tâm, vừa gọi tên hai đứa trẻ, vừa tìm kiếm xung quanh:
“Lê Trạch Mân, Triệu Quỳnh Huy, cô là cảnh sát Dịch Gia Di đây. Các cháu có ở gần đây không?”
Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, ánh sáng từ nhiều đèn pin di động bắt đầu rọi vào cánh đồng hoang rộng lớn.
Ngay khi Gia Di đang có suy nghĩ định nhờ đến lực lượng cảnh sát để cắt bỏ toàn bộ cỏ cao trong khu vực, bỗng thấy bụi cỏ trước mặt lay động, cô thận trọng gọi lại tên hai đứa trẻ và giữ tư thế phòng vệ, cẩn thận quan sát khu vực đó.
Cho đến khi hai đứa trẻ từ từ đẩy lớp cỏ cao ra, thấy rõ khuôn mặt Dịch Gia Di thì hai đứa mới thở phào nhẹ nhõm, lao tới ôm chầm lấy cô.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT