Chị Nhân mới trả tiền xong đang chờ cà phê trong vô vị lại đột nhiên nghe được giọng nói của Lưu Gia Minh, chị ta đi tới cạnh bàn: "Hôm nay tốt quá nhỉ, được đi ra ngoài ăn ngon luôn?"
"Phá được án rồi ấy mà nên mọi người không cần phải ăn cơm hộp ở đồn cảnh sát nữa." Lưu Gia Minh cười ha ha, vội giải thích.
"Chị Nhân, bình thường Dịch Gia Di ở trong văn phòng có phải hay tìm đọc các hồ sơ vụ án không?"
"Đúng rồi, sao cậu biết được? Những hồ sơ này lúc nhập vào dữ liệu sẽ bị lộn xộn, có cái bị sâu mọt. Chúng tôi chỉ cần sửa sang lại theo thời gian và phân loại rồi xử lý sạch sẽ, bỏ thêm một ít thuốc phòng sâu mọt là có thể đưa vào kho hồ sơ rồi. Gia Di còn nhất định phải đọc lại nên làm việc rất chậm." Chị Nhân phàn nàn xong mới nói thêm:
"Có điều Gia Di làm việc rất nghiêm túc, đôi khi có hơi chậm nhưng mà lại hiếm khi phạm sai lầm."
"..."
"..."
Mấy người nghe chị Nhân nói thì đã hiểu rõ.
Những lời của anh Nhạc đều là sự thật, thế thì... Dịch Gia Di cũng giỏi quá đấy chứ!
"Sao? Gia Di làm sai chuyện gì à?" Chị Nhân hơi bất an nhìn sắc mặt của sir Phương, trong bàn này người hung dữ nhất chính là trung sĩ Phương.
"Không có gì, Gia Di làm việc rất tốt, giúp chúng tôi rất nhiều." Lưu Gia Minh vội vàng cười giải thích.
Đúng lúc này cà phê đã chuẩn bị xong, chị Nhân cười ha ha tạm biệt mọi người rồi xách theo cà phê quay lại đồn cảnh sát.
Không khí trên bàn lại yên lặng mấy giây.
"Chắc là do may mắn ấy nhỉ? Vì làm việc chậm nên đúng lúc đọc được việc có liên quan đến vụ án công viên King..." Gary gãi đầu, cậu ấy không thể tin nổi trên đời lại có người xuất sắc đến thế.
Lưu Gia Minh đã không nói theo Gary nữa, cậu gãi gãi gò má, không biết bản thân nên tin tưởng Gia Di thật sự giỏi hay là do gặp may mắn mà thôi.
Vì vậy mọi người lại bắt đầu thảo luận ồn ào, phân tích logic theo tư duy phá án của Dịch Gia Di xem có hợp lý hay không.
Đúng là náo nhiệt hơn những lần phá án trước rất nhiều.
"... Ồn quá." Phương Trấn Nhạc nhíu mày, anh thường hay cảm thấy mình không hòa hợp được với mọi người vì bản thân không đủ ngốc.
Anh thấy chỉ có mình Lâm Vượng Cửu không hề lên tiếng, ông ấy đợi mọi người cãi nhau xong mới từ từ nói:
"Tôi vừa không cảm thấy Dịch Gia Di chỉ gặp may mắn như lời Gary nói, cũng không ủng hộ quan điểm của Tam Phúc cho là năng lực phá án của Dịch Gia Di rất cao, còn tôn thờ cô ấy."
Chỉ trong nháy mắt, hai bên đã dừng lại, mọi người đều nhìn chăm chú vào chú Cửu chờ đợi lời giải thích.
Chú Cửu bẻ bẻ ngón tay rồi nhướng mày nhìn mọi người:
"Đáp án duy nhất hợp lý trong lúc này không phải là vòng tròn ma quỷ mà là bị quỷ nhập, hiểu chưa?"
"..."
"?"
"..."
Bọn họ không hiểu!
Phương Trấn Nhạc phì cười, mấy người Gary cũng ngơ ngẩn rồi cười theo. ( đọc truyện trên app T𝚢T giúp phát triển các team dịch hợp tác )
Lâm Vượng Cửu không thèm để ý, tiếp tục nói:
"Lúc trước thi thể đặt ở chỗ nhân viên pháp y, có thể đánh dấu vào. Nói cách khác, thi thể ở trong đồn cảnh sát thì linh hồn cũng ở đây. Chúng ta lại bắt lấy cái người vẽ vòng tròn là Dịch Gia Di, chuyện này nói lên điều gì? Là do cơ thể của Dịch Gia Di rất đặc biệt, có khả năng có thể trò chuyện với người chết. Chuyện như này rất kỳ lạ, cô ấy lo lắng rằng chúng ta sẽ sợ hãi hoặc xa lánh cô ấy vì chuyện này, thậm chí còn có thể bắt cô ấy phải uống nước tro cốt hay thực hiện các nghi thức phức tạp gì đó cho nên chỉ có thể nói đây là logic phá án của bản thân."
Gary vỗ đùi, vừa cười vừa gật gù.
Cậu ấy càng nghe càng cảm thấy lời nói của chú Cửu rất hợp lý.
Phương Trấn Nhạc không có kiên nhẫn ngồi nói chuyện vớ vẩn với bọn họ nên ăn cơm thật nhanh.
"Ăn mau còn về đi làm nữa, phải kết thúc vụ án hành hạ đến chết ở công viên King. Báo với phòng quan hệ công chúng một tiếng, việc gì cần đưa tin thì đưa, cái gì cần tuyên truyền thì tuyên truyền nhanh đi. Phía pháp y đã lấy được đủ chứng cứ, có thể thông báo cho gia đình của người chết đến nhận thi thể."
Anh nói xong lập tức đứng dậy đặt tiền lên bàn rồi rời khỏi.
Cả đám Lưu Gia Minh nhìn nhau một lúc rồi bắt đầu nhỏ giọng nói chuyện.
"Chuyện quỷ nhập càng hợp lý hơn chuyện cô bé kia thật ra là thần thám đúng không?"
"Tôi thấy cậu không muốn chấp nhận việc người ta nhỏ tuổi đã phá án giỏi hơn cậu thì có."
"Cậu cũng đâu có phát hiện hung thủ trước cô ấy đâu."
"Không được, tôi vẫn không suy nghĩ rõ ràng, thôi kệ đi... Dù sao thì Dịch Gia Di vẫn là Dịch Gia Di. Quỷ nhập thì sao chứ? Tôi không thấy sợ gì cả."
"Ơ, thế cậu mua một ly trà sữa tặng cô ấy đi, sáng nay tôi thấy cô ấy bị madam và anh Nhạc gọi qua nói chuyện nên đã mệt chết rồi."
“Được, để tôi đi an ủi cô ấy một chút để cô ấy không cảm thấy mấy sếp đang thẩm vấn cô ấy.”