Cuộc nói chuyện diễn ra hơn một giờ mới dừng lại.
Dịch Gia Di nghe thấy có thể rời khỏi thì lập tức đi ngay không muốn ở thêm một giây nào.
Cô đẩy mạnh cửa ra, không thèm để ý đến thứ gì nữa mà chỉ nghĩ muốn về nhà nghỉ ngơi.
Phương Trấn Nhạc cả buổi không mở miệng giờ lại vội đi theo cô, anh thấy cô quay đầu nhìn lại với ánh mắt đề phòng, đôi mắt anh chạm vào ánh mắt cô, đột nhiên anh ghé sát vào hỏi nhỏ:
"Dịch Gia Di, ngày 6 tháng trước tôi đang điều tra vụ án nào?"
"..." Dịch Gia Di cứng đờ, madam hỏi một trăm vấn đề khó cô có thể trả lời được hết, thế mà sir Phương mới hỏi một vấn đề đơn giản như vậy cô lại không trả lời được.
Cô xấu hổ vài giây rồi cứng đờ nở nụ cười, dùng ngón tay chỉ sang bên kia hành lang, chuyển chủ để:
"Sir Phương, tôi đang vội quay về làm việc ạ."
Nói xong, cô thấy Phương Trấn Nhạc nhìn mình cười nhạt chứ không có ý định ngăn cản nên vội vàng chào tạm biệt rồi bước nhanh qua hành lang sau đó cô bước lên bậc thềm, chạy chậm về tới văn phòng nhỏ của bộ phận Hành chính.
Mấy người Lưu Gia Minh nhìn theo bóng lưng của Dịch Gia Di với ánh mắt khó hiểu rồi lại tò mò nhìn Phương Trấn Nhạc thì thấy sir Phương đang suy nghĩ gì đó cười cười.
Mọi người đang định hỏi chuyện gì nhưng Phương Trấn Nhạc đã vẫy tay, quay lại văn phòng của Khâu Tố San đóng cửa cái rầm.
Đám Lưu Gia Minh bị bỏ lại ngoài cửa, càng lúc càng tò mò hơn!
...
"Chuyển đến tổ trọng án đi." Phương Trấn Nhạc đứng ở cửa nhìn về phía Khâu Tố San ngồi khuất sau chiếc bàn dài.
Khâu Tố San đang cúi đầu viết viết vẽ vẽ lên tờ giấy.
Chị ấy còn đang phân tích lời nói của Dịch Gia Di, sắp xếp hợp lý logic của cô nên không chú ý tới Phương Trấn Nhạc đã quay lại. ( đọc truyện trên app T𝚢T giúp phát triển các team dịch hợp tác )
Chị ấy lấy lại tinh thần rồi mới nghiêm túc gật đầu trả lời: "Đương nhiên rồi."
Phương Trấn Nhạc được nước lấn tới: "Khi nào bên trên có lệnh điều động thế madam?"
Khâu Tố San lắc đầu bất lực: "Tôi sẽ tự nộp báo cáo lên để làm cho xong chuyện này. Cậu yên tâm đi, không cần phải giục đâu, một người tài như thế không chỉ có mình cậu muốn mà tôi cũng nhất định phải có được."
"OK." Phương Trấn Nhạc gật gật đầu rồi lập tức đẩy cửa ra ngoài.
Khâu Tố San lại cúi đầu nhìn chữ viết trên trang giấy, chị ấy không nhịn được than:
"Mặc dù vụ án đã được phá, tất cả chúng ta đã biết được hung thủ là ai, vụ án xảy ra như thế nào. Nhưng xem lại logic phá án của Dịch Gia Di vẫn... Làm cho người khác phải kinh ngạc."
"Đứa nhỏ này đúng thật là thần thám rồi..."
...
Phương Trấn Nhạc vừa rời khỏi văn phòng của Khâu Tố San đã bị đám Lưu Gia Minh vây lại.
Anh thấy đã trưa rồi nên dẫn cả một đám cấp dưới đang bị tra tấn bởi sự tò mò đi ăn cơm ở ngõ nhỏ sát đồn cảnh sát.
"Mọi người đoán được cô ấy nói gì không?" Phương Trấn Nhạc xếp đũa lại, uống một ngụm canh để nuốt hết cơm xuống rồi mới từ từ hỏi.
Ánh mắt của Lưu Gia Minh đã đỏ dần, chỉ cần sir Phương còn dám thừa nước đục thả câu thì cậu sẽ không nể mặt nữa.
Phương Trấn Nhạc cười cười rồi bắt đầu kể lại đại khái nội dung lời kể của Dịch Gia Di.
Ánh mắt của cả đám Lưu Gia Minh càng lúc càng trợn to, miệng cũng dần há ra, thậm chí kinh ngạc đến mức quên cả ăn cơm.
"Thiệt không vậy?"
"Nói láo đúng không? Sao lại có thể như thế chứ?"
"Cô ấy đúng là giỏi thật à?"
"Ghê gớm thật, tôi nghe còn giật cả mình."
"Ồ!"
Các cảnh sát thỉnh thoảng lại than một tiếng giống như Phương Trấn Nhạc đang kể một câu chuyện có tình tiết nhấp nhô lên xuống.
"Anh Nhạc, có thiệt không vậy? Thuộc lòng hồ sơ của tất cả mọi người không thiếu một chữ luôn á?"
"Đúng đúng, anh Nhạc, anh đừng có nói giỡn với chúng tôi nha."
Lưu Gia Minh và Gary cãi lại ngay, sao càng nghe càng thấy không phải sự thật.
Với lại mỗi ngày mọi người đều cùng đi làm với cô nhóc Dịch Gia Di kia, cô cứ đi qua đi lại trước mặt mọi người, giúp gọi cơm hoặc cắm hoa, dáng vẻ thục nữ chứ đâu có điệu bộ nào của một thần thám chứ?
"Đúng là Holmes rồi, lợi hại quá!" Không biết là Tam Phúc đang nói giỡn hay nói thật.
"Mấy người thì biết gì! Lỡ đâu người ta cố ý che giấu thì sao? Đâu phải ai cũng giống mấy người chớ, có được chút thành tích đã khoe khắp đồn cảnh sát rồi."
"Có đúng là em gái ngoan chưa trải sự đời, đột nhiên lại trở nên thông minh không?"
"Đúng rồi, mấy người trẻ hiện tại rất biết cách lười biếng, mỗi ngày cô ấy đều ngồi trong văn phòng đọc hồ sơ phải không? Quá nhạt nhẽo rồi. Có năng lực như thế sao không đi thi đại học Hồng Kông mà lại đi làm cảnh sát nhỉ?"
"Muốn biết có đúng hay không thì hỏi chị Nhân là được mà." Phương Trấn Nhạc uống một ngụm trà rồi bĩu môi với bóng lưng của chị Nhân đang đi tới quầy tính tiền mua cà phê.
"Ôi trời!" Lưu Gia Minh lập tức đứng ra, nhiệt tình giơ tay hô: "Chị Nhân, chị Nhân, chị đi mua cà phê à?"