Trả lời xong một loạt chuyện, Dịch Gia Di cố gắng thở dốc, hoàn toàn không chú ý tới, lúc bản thân trả lời, sử dụng hai chữ “hồ sơ” mới thấy trên tạp chí ở bàn madam.

Mà Khâu Tố San cũng không phát giác ra được, bản thân sau khi nghe được hai chữ “hồ sơ”, đối với trình độ chuyên nghiệp của Dịch Gia Di, càng đánh giá cao hơn.

Nhưng dù vậy, Khâu Tố San cẩn thận chuyển hướng, nhìn về phía Phương Trấn Nhạc nãy giờ vẫn im lặng không nói gì, đặt câu hỏi:

“Ngoài Đại Tiêm Từ ra, những người khác mà các cậu nghi ngờ ở trên bảng trắng, tất cả bọn họ không có tiền án sao?”

“Dịch Gia Di vòng ra hung thủ, cùng đội của cậu xác định được nghi phạm là băng đảng Đại Tiêm Tử, ai trước ai sau?”

“Liệu những thông tin mà các cậu thảo luận trong cuộc họp, như Dịch Gia Di đã nói, có đủ để đưa ra thủ phạm thực sự không?”

“Đại Tiêm Tử người này, hơn nửa năm trước, cũng chỉ kiếm cơm cùng với 4 người Lưu Chu Hà, không có những người bạn xấu nào khác đáng nghi sao?”

Dịch Gia Di không nghĩ tới madam sẽ đột nhiên tìm sự chứng thực từ sir Phương, cô bị ám ảnh bởi những câu hỏi này, chuông báo động trong lòng vang lên.

Xong đời, chắc chắn câu trả lời lúc trước có lỗ hổng, bị madam bắt được.

Ánh mắt của Phương Trấn Nhạc vẫn nhìn chằm chằm Dịch Gia Di từ nãy tới giờ, nhìn thấy cô dần dần suy yếu, hiển nhiên là mệt muốn chết rồi, anh không trả lời Khâu Tố San, ngược lại đứng dậy đi tới bên cạnh bàn, cân nhắc có nên để Khâu Tố San dừng lại một chút, nghỉ ngơi một lát đã rồi nói chuyện.

Dịch Gia Di nhận thấy Phương Trấn Nhạc tới gần, cũng không cảm nhận được sự quan tâm của cảnh sát Phương. Chỉ cảm nhận được cảm giác áp bức mà anh khắc vào trong xương tủy, trong lòng càng trống rỗng.

Đầu óc cứng rắn, gần như dừng hoạt động.

Khâu Tố San và Phương Trấn Nhạc hợp tác với nhau đã nhiều năm, không cần nói gì, chỉ cần đối mặt với ánh mắt liếc xéo của anh, đã biết anh đang chê chị ấy hỏi quá nhiều.

Thở dài, chị ấy bất lực trừng lại.

Phương Trấn Nhạc chỉ muốn điều một nhân viên văn phòng vào tổ trọng án, đương nhiên phải tường thuật lại vị nhân viên này có năng lực và lý lịch hơn người như nào!

Nếu Khâu Tố San có thể một tay che trời ở trong giới cảnh sát, vậy chị ấy cũng không cần hỏi gì cả, có thể cất nhắc thăng chức cho cô ngay tại chỗ.

Nhưng rất tiếc chị ấy không có quyền này.

Tổ trọng án CID, đều liên quan tới các vụ án lớn, không phải trò đùa.

Hơn nữa sau khi thăng chức tiền lương tăng gấp đôi, địa vị cũng cao hơn, việc bổ nhiệm và miễn nhiệm này rất quan trọng.

Thêm nữa, vào tổ trọng án sẽ đối mặt với những tên giết người máu lạnh nguy hiểm nhất trên đời, không chắc nữ cảnh sát sẽ ứng phó được, ai dám điều cô đến?

Làm rõ những chuyện này, không chỉ là chịu trách nhiệm với xã hội, chịu trách nhiệm với trên dưới cục cảnh sát, cũng là chịu trách nhiệm với bản thân Dịch Gia Di.

Vì thế, Khâu Tố San vẫn kiên trì hỏi ra một vấn đề cuối cùng:

“Ngày hôm qua trước khi em tan làm, hung thủ Trương Kim Thổ cũng không ở trên bảng trắng. Gã bị các cảnh sát điều tra bắt giữ trong quá trình bắt giữ hung thủ vào đêm qua, vô tình đánh lừa được nghi phạm.”

“Nói cách khác, từ tối hôm qua đến sáng nay em đi làm, không ai nhắc tới Trương Kim Thổ với em.”

“Làm thế nào mà trong trường hợp em không có thông tin trước, em lại có thể xác định được gã là hung thủ?”

Giờ khắc này, Dịch Gia Di ý thức được cô đã không thể trốn được nữa.

Sóng biển lớn, đẩy cô vào góc chết. ( truyện trên app T𝕪T )

Cô chỉ cảm thấy trong đầu ong ong, thiếu oxy.

Ánh mặt trời buổi sáng sớm đã nóng lên, ánh sáng dần chiếu thẳng vào, cũng trở nên rất nóng, chiếu từ trên xuống dưới, không hề chiếu tới mặt Dịch Gia Di, chỉ chiếu nắng nóng bỏng đến ghế máy tính của Khâu Tố San, tỏa ra mùi da thoang thoảng.

Cô cảnh sát trẻ nắm chặt hai tay, hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn chằm chằm sáng sáng chói mắt ngoài cửa vài giây, mới dần dần thu về.

Cô nghe được âm thanh của mình mang theo vài phần khàn khàn, nhưng không quá mức hoảng loạn và run rẩy:

“Madam, trên bảng trắng của sir Phương đương nhiên có nghi ngờ những người khác, trong đám bạn xấu của nạn nhân nam, cũng có những người có tiền án. Nhưng không phải tất cả mọi người có tiền án, đều biểu hiện không có nhân tính như Đại Tiêm Tử.” #𝖙y𝖙novel.com

“Đại Tiêm Tử, tên thật là Triệu Tổ Kiến, sinh năm 67, 14 tuổi bị hàng xóm tố cáo vì giết hại động vật nhỏ. 15 tuổi ăn trộm vàng không thành, bị bắt tại chỗ. Cùng năm đó lại vì đả thương hàng xóm, bị vài người lớn cùng nhau áp giải lên đồn cảnh sát… 18 tuổi bắt đầu làm tay sai cho bọn côn đồ hộp đêm, bị đội quét rác bắt giữ. Cùng năm đó vì đả thương người khác cùng 6 vụ án ác tính khác mà bị áp giải vào đồn cảnh sát… 22 tuổi đánh nhau ở Vượng Giác, dẫn đến hai người bị thương, hình phạt 3 năm một tháng tù, sau khi ra tù…”

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play