Chuyện này không nói thì không sao, nhưng vừa nhắc đến, trong lòng Kỷ Diên Sinh càng tức giận.

Sở dĩ ông ấy lạnh nhạt với Vệ di nương cũng là vì chuyện này. Trước đó ông ấy đã nghi ngờ rằng Kỳ Bảo Phù nói ra mấy lời như vậy là do có người đứng sau sai khiến, bây giờ lại thêm chuyện ngày hôm nay nữa, sự nghi ngờ trong lòng ông ấy càng lúc càng chắc chắn hơn.

 “Nếu con muốn bảo vệ mẹ con bọn họ thì ta cũng không có gì để nói, nhưng ta nói trước, nếu bọn họ dám dụng đến Nguyên Nguyên thì đừng trách ta vô tình.” Lão thái thái lạnh lùng nói. Bà ở hậu viện mấy chục năm nay, trong hậu viện này không phải là không có sóng gió.

Kỷ Diên Sinh lập tức nói: “Ngài đừng tức giận, chuyện hôm nay nhất định ta sẽ điều tra rõ ràng. Nguyên Nguyên là nữ nhi của ta, làm sao mà ta có thể để người khác hại nó, nếu có ai dám động vào Nguyên Nguyên thì hãy bước qua xác ta trước.”

Cứ nghĩ đến đứa trẻ đáng yêu nằm trên chiếc giường phủ đầy cao thuốc khiến trái tim ông ấy càng thêm đau nhói. Bảo Cảnh nói đúng, Nguyên Nguyên từ nhỏ đã xa mẫu thân, những ký ức về mẫu thân nàng lại càng không có, tất cả những gì nàng có chỉ là phụ thân. Nếu ông ấy không bảo vệ nàng thì thật sự là không công bằng với nàng.

Hơn nữa, từ lúc Nguyên Nguyên rơi xuống nước, tính tình của nàng cũng đã thay đổi rất nhiều, trước đây nàng có chút giống một con con nhím nhỏ, nhưng bây giờ tính tình lại mềm dẻo ôn hòa, Kỷ Diên Sinh sao có thể không quan tâm đến nàng được chứ .

Sau bữa tối, Kỷ Diên Sinh chơi cùng Kỷ Thanh Thần một lúc rồi mới rời đi, trong lúc nhất thời ông ấy đã mềm lòng hứa với nàng vào Tết Đoan Ngọ tháng sau sẽ đưa nàng đi chơi. 

Lúc ông ấy vừa đi ra đình viện của lão thái thái, vốn định là muốn tự mình đi về đình viện của mình, nhưng đi được nửa đường thì ông ấy đột nhiên lại rẽ hướng đi tới Đào Hoa Các. Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T YT và web ty tnovel.

***

Đào Hoa Các cũng vừa mới dùng cơm tối xong, Kỷ Bảo Phù đang đỡ Vệ di nương đi dạo trong nhà, nghe thấy tiếng nha hoàn trong đình viện, hai mẹ con nhìn nhau một cái, trong lòng có chút vui vẻ.

Khi Vệ di nương vừa định đi về phía cửa thì nàng ta nhìn thấy rèm cửa được vén lên, Kỷ Diên Sinh mặc chiếc áo choàng gấm lụa được khắc hoa văn màu xanh đậm bước vào, Vệ di nương vẻ mặt hạnh phúc, nàng ta định nói gì đó, nhưng vừa thoáng thấy khuôn mặt u ám của ông ấy.

Trong lòng nàng ta đột nhiên trầm xuống, nhưng nàng ta vẫn điềm đạm mỉm cười nói: "Lão gia sao vậy, ngài đã ăn tối chưa? Nếu là..."

“Bảo Phù.” Kỷ Diên Sinh đi đến trước mặt hai mẹ con Vệ Di Nương, trầm giọng nói: “Hôm nay con đã nói gì với muội muội của con?”

Vệ di nương quay đầu lại nhìn Kỷ Bảo Phù, vẻ mặt đầy nghi ngờ, còn Kỷ Bảo Phù thì sắc mặt tái nhợt, cũng quay sang nhìn nàng ta như cầu cứu. Vệ di nương đành nhẹ nhàng nói: "Nhị gia, có gì ngài cũng từ từ nói, ngài xem đấy, Bảo Phù ..."

“Câm miệng, đừng tưởng ta không biết. Bảo Phù chỉ là đứa trẻ, vậy mà còn ở trước mặt Nguyên Nguyên gây hiềm khích. Tằng thị còn chưa vào mà nàng liền đợi không được mà giở trò rồi ư. Có phải là ta đã chiều nàng quá nên không biết chừng mực phải không." So với Kỷ Bảo Phù, Kỷ Diên Sinh đương nhiên cho rằng chính Vệ di nương là người đứng đằng sau việc này.

Trong lòng Vệ di mương cảm thấy oan ức, đôi mắt rưng rưng, một tay đặt lên bụng, buồn rầu nói: “Nhị gia nếu có muốn trách mắng hai mẹ con chúng ta thì cũng nên cho ta biết nguyên do, ngài vừa vào đã trách mắng, ta thật sự không biết vì sao mình lại bị mắng nữa."

 "Nàng không cần tỏ vẻ trước mặt ta." Trong mắt Ky Diên Sinh hiện lên một tia chán ghét, nhưng sau đó ông ấy lại nhớ tới lần trước khi đến Đào Hoa Các, Kỷ Bảo Phù cố ý nói cho ông ấy nghe về việc Nguyên Nguyên đánh nhau, liền nói: "Vậy ta hỏi nàng, lần trước vì sao ta vừa tới thì nha hoàn kia cầm thuốc xông vào? Sau đó nàng còn cố ý bảo Bảo Phù nói với ta rằng Nguyên Nguyên đã đánh nhau phải không?"

Nếu là chuyện khác thì Vệ di nương có thể khóc lóc vì oan ức, nhưng tất cả những gì Kỷ Diên Sinh nói lại đều là sự thật, nên nàng ta nhất thời bối rối quên không đáp lại.

Kỷ Diên Sinh cười lạnh nói tiếp: "Đáng tiếc nàng chỉ biết Nguyên Nguyên đánh nhau nhưng lại không biết vì sao đánh nhau, đó chính là vì có người đã vu khống cho Bảo Cảnh, nàng liền không nhịn được mà ra tay, ta chỉ hận mình bị nàng làm cho mù mắt, suýt nữa lại đi giáo huấn Nguyên Nguyên một trận rồi. Nếu không phải là nàng đang có thai thì ta đã trừng phạt nàng từ lâu rồi. Không ngờ, nàng một chút cũng không hối cải lại còn dám tiếp tục tiếp tay cho Bảo Phù.”

“Phụ thân, phụ thân.” Kỷ Bảo Phù sợ hãi bước tới nắm lấy tay ông ấy. Kỷ Duyên Sinh cúi đầu nhìn nàng ấy, cuối cùng miễn cưỡng không đẩy nàng ấy ra.

Kỷ Bảo Phù lập tức nói: “Con với thất muội nói chuyện với nhau là bởi vì con thật sự rất sợ, con sợ tân thái thái vừa tới sẽ không thích con. Ở đây chỉ có con với thất muội gần bằng tuổi nhau nên con tìm muội ấy để nói chuyện, nhưng con không nghĩ lại làm phụ thân tức giận như vậy.”( truyện đăng trên app TᎽT )

Kỷ Bảo Phù vừa nói vừa khóc.

Kỷ Nhạn Sinh nhìn bộ dáng của nàng ấy, mặc dù trong lòng mềm nhũn, nhưng ông ấy chỉ ngẩng đầu nhìn Vệ di nương cương quyết nói: “Nếu chỉ là sợ hãi, vậy vì sao lại nói gì mà vượt qua con, thế người khác mà con nói là ai? Trước đây, tiên sinh dạy học trước mặt ta khen con trí thông minh lanh lợi, ta trước giờ đều rất hài lòng. Nhưng ta không bao giờ nghĩ con lại dùng trí thông minh của mình làm vậy với muội muội con.”

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play