Lúc ra khỏi nhà giam, Mộ Kiêu Dương vẫn luôn nắm tay cô. 

Chỉ là lúc trước cô hoạt bát vui vẻ thì bây giờ lại trở nên lặng lẽ. 

Khi ánh nắng mặt trời lại một lần nữa bừng lên, hai người đứng giữa ánh sáng quay đầu nhìn lại. Lúc này nhà tù giống như một tòa lâu đài bọc sắt màu xám, đang bò trên bờ biển như một con quái vật xấu xí. 

Thật ra phong cảnh trên đảo thật sự rất tuyệt. Cây xanh đứng thành rừng, rất nhiều loài hoa dại không tên cùng nở rộ, nhìn từ xa trông như những đám mây nở rộ từ trên trời xuống biển. 

Mộ Kiêu Dương đang muốn mở miệng mời cô ăn cơm trưa thì chuông điện thoại lại vang lên. 

Lại phát hiện ra một vụ án mạng mới. Trong khi Tiêu Điềm Tâm vẫn còn đang lơ đãng thì đã trực tiếp bị anh ấy kéo lên xe rồi lao đến hiện trường vụ án. 

“Cách vụ lần trước bao nhiêu lâu?” Tiêu Điềm Tâm nghiến răng, trong lòng rõ ràng đang kháng cự nhưng cũng hy vọng có thể nhanh chóng bắt được hung thủ. Giống như làm như vậy thì bản thân cũng có thể được giải thoát. 

“Ba ngày. Trước kia mỗi lần gây án, hung thủ sẽ có bốn đến năm tháng tạm dừng.” 

“Phương thức gây án của hung thủ được nâng cấp không ngừng. Với lại, hình như hung thủ…” Tiêu Điềm Tâm cân nhắc một chút, cắn cắn môi như là phải hạ quyết tâm: “Hình như rất lo lắng.” 

Mộ Kiêu Dương nghiêng mặt nhìn cô một cái, không nói gì. 

Hiện trường vụ án. 

Một vùng ngoại ô hẻo lánh. Khu nông trại thô sơ. 

Mộ Kiêu Dương lấy găng tay ra rồi đeo lên, sau đó nói với cô: “Em không có găng tay thì chú ý một chút, đừng đụng vào bất cứ vật chứng nào.” 

Cô gật gật đầu.

Anh ấy bước vào trước, rồi lại nói: “Phải chuẩn bị tâm lý đấy.” 

Khắp nơi toàn là máu, cảm giác như hung thủ đã trở nên càng tàn bạo hơn. 

Đội trưởng đội hình sự - Hà Mục Đồng đi lên trước: “Gần đây thành phố Hạ Hải cũng không biết bị sao nữa, liên tiếp xuất hiện án mạng liên hoàn, cho nên đành phải làm phiền cậu và giáo sư Cảnh rồi.” 

Một vị cảnh sát khác ngồi xổm trên mặt đất tìm manh mối, mắng nhẹ một câu: “Hạ Hải là thành phố du lịch sát biển, an ninh luôn rất tốt. Mấy chục năm qua chưa từng xuất hiện án mạng quy mô lớn chứ đừng nói đến giết người hàng loạt? Đúng là gặp quỷ rồi!” 

Đội trưởng Hà an ủi: “Đừng nói nhảm nữa, vẫn là bắt tay vào làm việc đi thì hơn!” 

Đều là những gương mặt quen thuộc, Trần Tinh cũng có mặt, đang tìm kiếm cái gì đó. Mà một người đàn ông đang ngồi xổm kiểm tra bên cạnh thi thể, sau khi nghe thấy Hà Mục Đồng nhắc đến mình thì đứng dậy đi qua chỗ Mộ Kiêu Dương nói một tiếng: “Chào.” 

Tiêu Điềm Tâm nhìn người đi tới mặc âu phục giày da, là một người đàn ông đẹp trai ăn mặc tỉ mỉ, dịu dàng nho nhã. 

“Chào, Cảnh Lam cậu cũng ở đây à.” Mộ Kiêu Dương đi tới bên cạnh cậu rồi bắt đầu thảo luận sơ qua về tình tiết vụ án. 

Nạn nhân nam ba mươi tư tuổi, trên người có rất nhiều vết đâm. Mỗi nhát dao đều bị đâm rất sâu và dài, so với ba vụ án trước thì hung thủ đã trở nên tàn bạo hơn nhiều. Vết thương chí mạng nằm ở đúng tim. 

“Đặc trưng việc thiếu tình yêu thương của cha.” Mộ Kiêu Dương phân tích. 

Nhớ lại nữ nạn nhân hai mươi chín tuổi, trong miệng có một con dao găm, trên người có nhiều vết đâm hơn nam nạn nhân này nhưng đều không gây nguy hiểm đến tính mạng, phần thân dưới bị xé rách. Nhưng bởi vì Mộ Kiêu Dương và Tiêu Điềm Tâm đã phân tích ra hung thủ là nữ, cho nên các vết thương đều là giả để che đậy. 

“Hung thủ cực kì căm hận những người làm mẹ, xuất phát từ việc bị ngược đãi từ nhỏ.” 

Cảnh Lam nói: “Hung thủ đã từng bị cha dượng xâm hại tình dục.” 

Tiêu Điềm Tâm nhìn Cảnh Lam một cái, đúng là một nhà tâm lý học tài ba, hoàn toàn giống với suy nghĩ của giáo sư Mộ. 

“Tôi đã lập hồ sơ ở đây rồi, trọng tâm của chúng ta vẫn là trong phòng ngủ của bé gái. Bởi vì thời gian gấp rút nên đã đổi phương thức gây án, trực tiếp giết người mà không chơi trò ‘gia đình’. Ảo tưởng của hung thủ chưa được thỏa mãn, vậy nên vụ giết người thứ năm sẽ sớm được tiến hành.”  Cảnh Lam đi về phía căn phòng bé gái bảy tuổi của nạn nhân trước. #tytnovel.com#

Tiêu Điềm Tâm nhận thấy rằng hiện trường lần này rất hỗn loạn, tâm lý của hung thủ cũng không bình thường. Hình như gần đây đã xảy ra chuyện gì đó làm cô ta suy sụp, ví dụ như là thất nghiệp. Suy cho cùng thì với trạng thái tinh thần của mình, cô ta đã bắt đầu không thể giải quyết được nhiều vấn đề khác trong công việc. Tâm trí cô ta tràn ngập những ảo tưởng giết người. Lại còn thất nghiệp, dẫn tới sự oán giận với gia đình càng nhiều hơn, cũng cảm thấy sự bất công nặng nề. 

Nhắm mắt lại, Tiêu Điềm Tâm tự thay mình vào tâm lý hung thủ, lẩm bẩm: “Tại sao lại không công bằng như vậy. Bởi vì mình là con gái, không phải là con trai mà cha mẹ thích. Cho nên mới có tất cả nỗi bất hạnh này, mới bị thất nghiệp, mới chìm trong tuyệt vọng.” 

“Phải. Đó chính là tiếng lòng của hung thủ.” Mộ Kiêu Dương nắm lấy tay áo cô, đưa cô cách xa khỏi máu và cái chết, ôm dưới cánh tay của mình, “Đi vào đi”. Anh suy nghĩ một lúc rồi buông tay áo cô ra, tay nhẹ nhàng khoác lên vai để ôm và bảo vệ cô.

Lần này, cô gái của anh rất dũng cảm, không có nôn mửa. 

Các nhóm nhỏ bao gồm các nhà tâm lý học và chuyên gia tâm lý tội phạm có cách riêng để phá án, vì vậy bọn họ không làm việc chung với cảnh sát/đội hình sự.

Khi ba người bọn họ bước vào phòng của bé gái thì các nhân viên kiểm tra và kỹ thuật viên đang thu thập bằng chứng và chụp ảnh. 

“Tiểu An, chụp ảnh con búp bê nhiều góc vào nhé. Cảm ơn.” Mộ Kiêu Dương nói với kỹ thuật viên. 

Trần Tinh biết bọn họ tập trung vào chứng cứ khác với cảnh sát hình sự nên gật gật đầu với An Vũ: “Làm theo.”

Sau đó nói với một nhân viên kỹ thuật khác đang cầm máy tính xách tay: “A Văn, cậu kiểm tra kỹ camera xung quanh ngôi nhà và cả con đường chính nữa. Tuy rằng ở đây hẻo lánh nhưng ra khỏi căn nhà là đoạn đường chính ngay cạnh đường cao tốc, nếu có thể tìm được bất cứ manh mối nào thì đừng bỏ qua.” 

“Vâng!” An Văn và một kỹ thuật viên khác đi lấy hình ảnh giám sát do camera ghi lại để so sánh nhanh hơn. Cậu còn gọi điện thoại cho mấy kỹ thuật viên khác ở cục, bảo bọn họ cùng nhau kiểm tra các hình ảnh trong camera giám sát. 

Tất cả đều diễn ra trong yên lặng, nhanh chóng và có trật tự. 

Trần Tinh rời đi để tập hợp với đội Hà. 

Mà Mộ Kiêu Dương nhặt con búp bê đã được chụp xong ảnh làm bằng chứng lên. 

Anh ấy, Tiêu Điềm Tâm và Cảnh Lam vây quanh một chỗ quan sát con búp bê. 

Hà Mục Đồng vừa dẫn theo Trần Tinh đi vào thì đã nhìn thấy cảnh “kỳ quặc” trước mắt này. 

À thì, ba chuyên gia cùng phân tích một con búp bê. Hình ảnh này… Hà Mục Đồng cảm thấy, các chuyên gia liên quan đến tâm lý tội phạm thật là toàn quái thai. 

“Phân tích của mọi người, tôi cũng đến nghe một chút.” Hà Mục Đồng gật gật đầu với ba người, thái độ khiêm tốn: “Không cần quan tâm đến chúng tôi, các cậu cứ nói đi, chúng tôi nghe.” 

Tiêu Điềm Tâm nhìn bé gái nằm trên giường, đang ngủ thật yên bình, giống như một thiên thần nhỏ xinh đẹp mà nhợt nhạt. 

Nhưng thật ra cô vẫn chú ý tới sự khác thường: “Giáo sư Mộ, anh xem này. Trong bốn trường hợp này, bé gái nào cũng rất sạch sẽ. Thực tế thì quá trình chết vì uống thuốc ngủ cũng vẫn rất khổ sở, sẽ gây ra co thắt dạ dày. Thức ăn sẽ bị trào ngược lên phổi và khoang mũi gây ra cảm giác đau đớn khi hô hấp cực lớn, cùng với cảm giác nóng rát ở cổ họng và phổi, qua mười lăm phút mới ngạt thở rồi chết. Nhưng hình như các bé đều không quá đau đớn.”

Trong vụ án của Hoàng Thiên, tất cả các trường hợp đều được phát hiện muộn, người bị cho uống thuốc ngủ đã được Hoàng Thiên lau sạch bãi nôn ra từ miệng. Trong ba trường hợp đầu tiên thì các bé gái đều được lau sạch rồi. Nhưng vụ lần này thật sự quá vội vã và hỗn loạn, ngay cả bãi nôn bên miệng cô bé còn chưa được lau sạch. 

“Hung thủ không kịp dọn dẹp. Bởi vì lúc ấy một con chó lớn màu vàng trong sân của một ngôi nhà cách nhà này không xa lại sủa lên dữ dội, có lẽ vì ngửi thấy mùi máu tươi. Có thể hung thủ sợ bị nghi ngờ nên vội vàng rời đi, cũng bởi vì sự bất thường của con chó màu vàng nên hiện trường án mạng mới được phát hiện sớm như vậy.” Trần Tinh nói về vụ án. 

Mộ Kiêu Dương suy nghĩ một chút rồi nói: “Lần này, hung thủ không phải là lái xe tới. Bởi vì bây giờ là ban ngày, hung thủ gây án vào lúc tám giờ sáng nên nếu lái xe đến sẽ gây chú ý. Có lẽ cô ta đã cải trang rồi ngồi xe buýt tới. Sau khi phạm tội thì cởi bỏ quần áo dính máu, bỏ vào một cái túi cỡ vừa. Để tránh camera, cô ta sẽ chọn đi bộ qua phía sau ngọn núi nhỏ, tìm một nơi để vứt bỏ quần áo dính máu rồi lén trở về. Nếu như bây giờ vào trong núi lục soát thì có thể đã muộn rồi.” 

Bây giờ là năm rưỡi chiều, đã trôi qua gần năm tiếng sau sự việc. Ngọn núi kia nói nhỏ cũng không nhỏ, nói lớn cũng không lớn, thật sự phải phụ thuộc vào may mắn rồi. 

“Đoán chừng camera sẽ rất khó quay được hung thủ, người này có năng lực phản trinh sát, biết tránh khỏi phạm vi của máy quay, chắc hẳn trong nhà cũng có không ít tiểu thuyết trinh thám. Với lại, đây là khu vực rìa của thành phố và nông thôn nên khá xa xôi, máy quay không có nhiều nên có thể không quay được. Hơn nữa, nhà hàng xóm gần nạn nhân nhất cũng cách đó những mười lăm mét, nếu không có con chó thì có lẽ anh ta đã không phát hiện ra hiện trường nhanh như vậy. Nhà nạn nhân tuy khá gần đường nhưng khu vực này cũng có nhiều đường nhỏ. Quan trọng hơn là sân sau của gia đình này lại sát với núi rừng, lại trở thành điểm mù nếu có thể trực tiếp đi ra ngoài từ phía sau. Đây chính là nguyên nhân Mục Kiêu Dương cho rằng hung thủ đi vào từ phía sau núi.” Cảnh Lam bổ sung thêm. 

Hà Mục Đồng lập tức gọi điện cho thanh tra dấu vết để hỏi. Hóa ra đúng thật là sân sau sẽ dẫn thẳng lên núi, mà gia đình đó cũng thường xuyên đi lại sau núi nên dấu chân rất lộn xộn, vừa nãy còn chưa nghĩ tới khả năng này nhưng đã chụp ảnh rồi. 

Những người trong đội Hà đều ngầm hợp tác, An Vũ lập tức lấy ra những bức ảnh vừa chụp từ máy tính bảng, mọi người vây lại xem.

Mộc Kiêu Dương và Tiêu Điềm Tâm đồng thời chỉ vào một trong những bức ảnh có dấu giày nói: “Chính là dấu giày này.”

“Đây là giày đi bộ đường dài và mũ giày dành cho việc leo núi.” Đội trưởng Hà giàu kinh nghiệm lập tức nói.

Tất cả những điều này đủ chứng minh hung thủ đã leo núi, Trần Tinh lập tức dẫn một đội người đuổi theo ra núi sau.

Cảnh Lam vẫn cau mày: “Hung thủ nghĩ gì vậy? Rõ ràng có vẻ rất cẩn thận, nhưng lại gấp gáp đến mức ban ngày phải bắt xe buýt. Cứ như vậy, dù có tránh được camera thì cũng có vẫn là tài xế có thể làm chứng. Thời gian bảy, tám giờ vẫn còn rất sớm, có rất ít người, tài xế sẽ có ấn tượng. Hành vi của hung thủ hoàn toàn mâu thuẫn.”

“Có hai khả năng.” Mộc Kiêu Dương nói: “Thứ nhất, hung thủ có thể rời đi từ sau núi, hoặc có thể từ sau núi đi vào, chỉ cần trước một đêm là được. Nhưng điều này cần thể lực cực tốt, càng không phải nói còn muốn hành hung giết người, còn phải leo núi để rời rời đi. Điều này trái ngược với bức chân dung đầu tiên của chúng tôi. Bởi vì trong bức chân dung đầu tiên của chúng tôi, tất cả chúng tôi đều tin rằng hung thủ là phụ nữ. Cho dù hắn ta là nam thì cũng phải trẻ tuổi và có dáng người gầy, cao khoảng 172-175cm. Thứ hai, hung thủ đang ở giai đoạn đầu của rối loạn tâm thần phân liệt nên hành động rất cẩu thả, không quan tâm đến cả những yếu tốt không thuận lợi để gây án trong ban ngày. Rối loạn tâm thần cũng có thể là nguyên nhân khiến hung thủ thất nghiệp. Họ có thể vào ngôi nhà này dễ dàng như vậy chứng tỏ họ còn có một mối quan hệ nhất định. Tổng hợp chân dung trước đó rồi vẫn tìm từ những nghi phạm ban đầu.”

Hà Mục Đồng gọi điện thoại, cảnh sát phụ trách vụ án giết người hàng loạt trong văn phòng - Hà Đình ngay lập tức báo cáo danh sách nghi phạm mới nhất. Trong số mười nghi phạm phù hợp với hồ sơ, có đúng bốn người thất nghiệp.

“Mẹ kiếp!” Hà Mục Đồng chửi rủa. Quá nhiều, chúng ta vẫn cần điều tra và tìm ra bằng chứng, theo những gì giáo sư Mộ và những người khác nói thì kẻ điên này sẽ phạm thêm tội khác bất cứ lúc nào. Họ chỉ đơn giản là đang tranh giành thời gian với thần chết.

Đột nhiên toàn thân Tiêu Điềm Tâm run rẩy, cảm giác có chút gì đó không đúng!

Từ nhiều lời kể của giáo sư Mộ và giáo sư Cảnh, họ luôn dùng hung thủ để xưng hô thay vì “cô ta”. Hơn nữa, hiện trường này còn bộc lộ sự mâu thuẫn về giới tính của hung thủ. Vừa giống như đàn ông vừa giống như phụ nữ.

Đây cũng là điều khiến Hà Mục Đồng hoài nghi, anh ấy nói: “Giết người ban ngày, mất rất nhiều sức lực đây”

Mộ Kiêu Dương là một nhà hóa sinh học, anh ấy đưa ra ý kiến của mình: “Hung thủ đã ăn sáng cùng gia đình này, còn mang theo hộp bánh ngọt. Lúc tôi vừa bước vào thì đã thấy bao bì của bánh ngọt trong thùng rác, khá tinh xảo, chắc là mua ở thành phố. Có lẽ trong bánh chứa chất an thần. Điều này sẽ làm giảm khó khăn cho hung thủ khi giết người.”

“Đúng. Ngoài việc kiểm tra ban đầu, thì đã phát hiện có phản ứng ngộ độc. Nhưng cần phải phân tích kỹ hơn trong phòng thí nghiệm mới có thể có câu trả lời.” Cảnh sát pháp y cũng đã vào phòng và thông báo kết quả ban đầu vừa nhận được.
Từ điểm này, hung thủ vẫn rất thận trọng. Thấy Đội Hà đang nghi ngờ sâu hơn, Mộ Kiêu Dương giải thích tiếp: “Hung thủ vẫn là tội phạm tổ chức. Không phải là không có tổ chức. Tinh thần rối loạn không ảnh hưởng đến trí tuệ của hung thủ. Đây là một hiểu lầm mà những người không chuyên về tâm lý của những người như thế này. Hung thủ không điên, không phải là kẻ điên.”
Tiêu Điềm Tâm mượn đôi găng tay từ nhân viên kỹ thuật và lấy con búp bê để nghiên cứu.

Tiêu Điềm Tâm mượn một đôi găng tay từ kỹ thuật viên để đeo rồi trực tiếp cầm lấy con búp bê lên nghiên cứu.

Có một suy nghĩ nói với cô đó có thể là chìa khóa để phá vụ án. Cô giơ cao con búp bê, dùng ánh sáng mặt trời để quan sát kỹ.

Bàn tay của cô nhỏ bé, trong khi đôi găng tay đó là một đôi găng tay nam, đeo lên tay cô quá rộng nên có vẻ lúng túng. Nhưng trong mắt Mộ Kiêu Dương, cô lại càng trở nên đáng yêu hơn.
Váy của con búp bê hầu như không thể che nổi ngực, đùi cũng bị rách một miếng vải để lộ ra chiếc quần đùi màu đỏ bên trong. Nhưng chiếc quần đùi lại không hề hư hỏng. Điều này có vẻ khá kỳ lạ. 

“Cởi quần đùi ra.” Mộ Kiêu Dương đến bên cạnh cô và nói nhẹ nhàng.
Tiêu Điềm Tâm ngoan ngoãn nhún vai rồi cởi quần đùi ra.
Hơi thở cô như dừng lại! 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play