Mộ Kiêu Dương cười cười: "Điềm Tâm, cuối cùng thì em cũng tìm được mấu chốt của Hoàng Thiên rồi đấy. Đó giống như là chữ ký của anh ta, ấn ký của anh ta. Anh ta đã dành rất nhiều thời gian trong phòng của các bé gái nhỏ."
"Những vụ án mới của người bắt chước này cũng giống như vậy. Nhìn bề ngoài, phương pháp gây án người bắt chước gần giống như của Hoàng Thiên nhưng các bé gái vẫn chưa bị cởi váy và cất đi."
Công bằng mà nói thì Hoàng Thiên không xâm phạm, xúc phạm hay làm những việc khiếm nhã như quấy rối các cô bé. Bởi vì bọn họ đều là những gì mà anh ta khao khát trở thành và họ là phần quan trọng nhất trong tưởng tượng của anh ta. Họ lưu giữ sự ngây thơ, trong sáng và thuần khiết nhất trong tâm hồn anh ta. Do đó, Hoàng Thiên đã cho các bé gái một bộ váy xẻ như búp bê Tây Dương bao gồm áo trong và váy. Nhưng phần váy của từng bộ váy đã biến mất thay vào đó là một chiếc quần dài cùng màu. Thoạt nhìn, nó trông giống như một bộ đồ nhưng thực tế lại không phải vậy.
“Chẳng lẽ anh ta không cất đi mà sự thật là đã mang váy áo đến tận nhà nạn nhân?”, Tiêu ĐIềm Tâm nghi ngờ, quay lại phân tích vụ án của Hoàng Thiên.
Mộ Kiêu Dương trả lời: "Không phải, anh ta tìm thấy được trong tủ quần áo nên lập tức đem phần váy đi. Anh ta là một kẻ cuồng tín và có sở thích 'sưu tầm'. Váy là chiến lợi phẩm của anh ta, là bộ sưu tập cả đời của anh ta."
Đúng vậy, không có nghi ngờ gì về điều đó nữa. Dự đoạn này là sai lầm của cô.
Lần này, Mộ Kiêu Dương không vòng vo nữa mà trực tiếp nói: "Hoàng Thiên, hi vọng anh có thể giúp chúng tôi bắt được hung thủ. Nội dung về sự tưởng tượng và ảo tưởng của người này tương tự như anh và tôi tin chắc rằng hoàn cảnh hồi nhỏ của hắn ta cũng gần giống như anh, bị ba mẹ bạo hành. Tựa như anh, hắn ta luôn mơ mộng về một gia đình hoàn chỉnh mang đầy sự ấm amps. Tôi hy vọng có thể nắm bắt được tâm lý của hắn ta từ góc nhìn của anh."
"Hãy kể cho tôi nghe về những gia đình được kẻ giết người chọn đi.". Hoàng Thiên thả lỏng.
"Gia đình thứ nhất: có ba và mẹ cùng ba người con, hai trai và một gái. Gia đình thứ hai: có ba và mẹ cùng hai người con, một gái và một trai. Gia đình thứ ba: có ba và mẹ cùng hai người con, một con gái và một con trai. Gia đình thứ tư: có ba và mẹ, ba gái và một trai. Tất cả những người con trai đều có chị gái. Tất cả các bé gái và bé trai đều không bị xâm phạm. Nhưng những nữ chủ nhân của căn nhà lại bị hành hạ và xâm phạm nghiêm trọng.". Mộ Kiêu Dương đọc lại từng thông tin một cách trôi chảy.
Hoàng Thiên nhìn vào một bức ảnh về ảnh chụp hiện trường vụ án, anh ta chỉ vào một cây cán bột và nói: "Cái này thật thú vị."
Mộ Kiêu Dương nhìn anh, khóe miệng anh cong lên lộ ra một nụ cười nửa miệng: "Nạn nhân bị đánh vào đầu, vật chứng này phù hợp với hung khí gây án."
Hoàng Thiên cười một cách kiêu ngạo: "Thật thú vị. Dùng thứ này để tra tấn người à? Nó có đủ lực không vậy?"
Mộ Kiêu Dương cũng cười theo, anh vừa nhìn vào mắt anh ta đã lập tức hiểu được Hoàng Thiên đang suy nghĩ cái gì. Chỉ là hiện tại không phải là để vạch trần anh ta. Anh muốn hướng dẫn Tiêu Điềm Tâm đi từng bước một đến vị trí trung tâm mà anh đã bày ra sẵn.
Nói đúng hơn, đó là một cái bẫy.
"Còn các bé gái thì thế nào?". Hoàng Thiên trực tiếp hỏi đến điểm mấu chốt của vấn đề.
"Giống như anh, kẻ sát nhân đã dành rất nhiều giờ ở trong phòng của các bé gái. Các bé gái bị hắn ta cho uống thuốc ngủ và họ đều ra đi rất bình yên. Hắn ta cũng thay váy nhưng lại mặc quần không hợp với phần áo vào cho các bé gái.". Mộ Kiêuu Dương nói: " Thay vào đó, chiếc váy cùng bộ lại bị ném xuống đất."
Tiêu Điềm Tâm cau mày.
“Em có suy nghĩ gì về vấn đề này không?”. Mộ Kiêu Dương hỏi.
"Đất nước của chúng ta khác với nước ngoài, chính sách hai con chỉ mới được ban hành trong những năm gần đây nhưng những gia đình đó lại có rất nhiều con.". Tiêu Điềm Tâm chỉ ra.
"Trong số những vụ án mới này, chúng xảy ra ở vùng ngoại ô và nông thôn là đa số chứ không phải các gia đình ở thành thị. Tuy nhiên, Hoàng Thiên thường nhắm vào các gia đình giàu có và người ba đều là doanh nhân, họ không cần phải tuân theo chính sách một con vì chỉ cần trả tiền là được…đây chính là sự khác biệt giữa hai người họ." Mộ Kiêu Dương trả lời.
Ánh mắt của Hoàng Thiên luôn nhìn vào những tấm ảnh chụp căn phòng của các bé gái, anh ta dừng lại tại điểm hơi nhô lên trên mặt đất.
"Có gì dưới đống quần áo đó vậy?" Hoàng Thiên hỏi. Vì đây chỉ là bức ảnh được trực chụp trực tiếp sau khi người quá cố được khiêng đi nên có rất nhiều thú lung tung làm cho Hoảng Thiên không thể suy đoán bằng trực giác, anh ta cần thêm thông tin vì không thể suy nghĩ thêm được nữa.
"Số quần áo đó là những chiếc váy cùng bộ mà các bé gái đang mặc. Bên dưới chiếc váy là một con búp bê Tây Dương cũ nát. Quần áo của con búp bê ấy rách rưới đến mức không thể che được phần cơ thể. Nó hoàn toàn trái ngược với những cô gái trong sáng như như những thiên thần đang nằm trên giường." Mộ Kiêu Dương nói.
Tiêu Điềm Tâm thật sự rất sốc và buột miệng nói: "Kẻ sát nhân là một người phụ nữ. Cô ấy bị cha dượng cưỡng hiếp từ khi còn nhỏ. Nguyên nhân là do mẹ cô ấy không bảo vệ cô ấy bởi vì người cha dượng là trụ cột duy nhất trong gia đình. Trước khi cha mẹ của kẻ sát nhân ly hôn, gia đình ban đầu lại trọng nam khinh nữ nhưng mẹ cô ấy lại tàn sinh ra con gái, mẹ của kẻ sát nhân buộc phải ly hôn vì không sinh được con trai. Do đó, có thể lý giải được tại sao những bé trai đó thường bị đâm nhiều hơn những vụ án của Hoàng Thiên gây ra mặc dù kẻ sát nhân có thể nhanh chóng cướp đi mạng sống của họ. Cô ấy đang trả thù phong tục trọng nam khinh nữ, trả thù thói xã hội gia trưởng này. Cô ấy khá quen thuộc với những gia đình này nhưng thường dành ra khá nhiều thời gian để quan sát. Hơn nữa cô ấy lại muốn ra tay ở những vùng ngoại ô xa xôi nên chắc chắn phải có xe hơi riêng và điều kiện tài chính của cô ấy cũng khá tốt. Hung thủ có thể đến một nơi xa lạ nhưng lại khá im ắng và không phô trương, cô ấy có thể là người hay trợ giúp cho những gia đình này. Hung thủ thường gặp được họ ở thành phố nên mới quyết định xuống tay với các gia đình đó. Xe của cô ấy phải là loại xe cũ bình thường nhất, không phù hợp với đặc điểm nhận dạng của cô ấy. Chiếc xe đó có thể mang màu đen hoặc màu xám. Khi nghe qua các vụ án do Hoàng Thiên gây ra được lan truyền trên các phương tiện truyền thông, có lẽ nó đó là nguồn kích thích việc giết người của cô ấy.. Bởi vì về cơ bản, cô ấy và Hoàng Thiên đều khao khát một gia đình hạnh phúc và tràn đầy niềm vui. Những con búp bê Tây Dương được cô ấy mang đến và đặt bên cạnh thi thể các nạn nhân như hình chiếu của chính bản thân cô ấy. Nó cho cô ấy thấy lại tuổi thơ bi thảm và những lời xúc phạm mà cô ấy đã phải chịu đựng. Đây là lý do vì sao cùng một phương thức giết người, vụ án của Hoàng Thiên lại có động cơ tình dục còn trong những vụ án này lại không có tình dục. Ngay cả khi kẻ sát nhân tạo ra bằng chứng giả về việc hành hung nữ chủ nhân của căn nhà bằng việc sử dụng cây gậy cán bột. Thế nhưng động cơ thật sự của hung thủ không phải là tình dục.”
Nói xong một hơi, cả người Tiêu Điềm Tâm đều run hết cả lên.
Bao nhiêu ký ức mơ hồ bỗng nhiên dâng lên rồi lắng rút xuống, chúng nghẹn lại nơi lồng ngực và như muốn đánh gục cô.
Mồ hôi tuôn ra ướt đẫm lưng. Lúc này, đầu óc của cô đều đã trống rỗng và ngay cả ánh mắt cũng trở nên vô hồn mất đi sự tập trung.
Hoàng Thiên cười: "Thì ra đây là liệu pháp tâm lý của anh. Không phải anh muốn đến thăm tôi chứ đừng nói đến việc điều tra những vụ án mới, anh đã sớm biết kẻ giết người là một người phụ nữ. Mục đích thật sự của anh là cô ấy.". Anh ta chỉ vào Tiêu Điềm Tâm. Những kẻ giết người hàng loạt nổi tiếng chính là những thợ săn giỏi nhất vì vậy bọn họ đều biết cách lập luận.
Đôi khi, Mộ Kiêu Dương và họ đều đang đứng ngay tại một vực thẳm. Nếu bước thêm một bước nữa chính là sự hủy diệt.
Lúc này, cơ thể Tiêu Điềm Tâm đang ở bên bờ vực sụp đổ.
Cô không nghe thấy bọn họ nói cái gì.
Mộ Kiêu Dương chọn đi nước cờ này nhưng hóa ra vẫn chưa tới lúc...
"Điềm Tâm.". Anh lại gọi với âm thanh đều đều, trầm thấp và dịu dàng giống như một khúc nhạc dạo dưới trăng: "Điềm Tâm, em đang nghĩ đến cái gì rồi? Yên tâm đi, em đã làm rất tốt. Em đã giúp tôi đã được mục đích khi đến đây, em thật sự rất tuyệt. Tôi có một cảm giác mơ hồ rằng em sẽ là người giúp tôi bắt được thủ phạm.”
Việc điều trị bệnh tim của cô, Mộ Kiêu Dương đã nói dối.
Tất nhiên anh biết bức chân dung tâm lý của kẻ sát nhân này. Đây là một người phụ nữ, không còn nghi ngờ gì nữa. Thật trùng hợp, nó giống với vụ án mà Tiêu Điềm Tâm đã xử lý vào năm đó, đó là một kẻ giết người cải trang thành nam giới để gây án nhưng thực chất lại là một phụ nữ! - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Dưới sự hướng dẫn của anh, nhãn cầu của Tiêu Điềm Tâm khẽ di chuyển và cô dần dần tỉnh táo lại.
“Giáo sư Mộ, vừa rồi tôi bị làm sao vậy?”. Cô sờ sờ mặt mình: “Tôi đã ngủ quên sao?”
Tim anh bỗng đập nhanh hơn vài nhip, Mộ Kiều Dương cảm thấy chuyện này càng ngày càng khó khống chế. Các vấn đề về tinh thần của cô đang trở nên nghiêm trọng hơn và cô đã trực tiếp mất đi trí nhớ về vấn đề vừa xảy ra. Cô đã mắc chứng rối loạn nhân cách phân liệt(*) vì để tránh đi cái chết ngoài ý muốn của người phụ nữ mang thai đó cứ tái hiện lại trong đầu.
“Em đã tìm được hung thủ giúp cho chúng ta rồi đấy.” Mộ Kiêu Dương cười cười nhìn cô, anh vươn tay xoa đầu cô: “Em làm rất tốt.”
"Kẻ giết người là một trong những nhân viên phúc lợi xã hội, bác sĩ hoặc luật sư đã giúp đỡ những gia đình này. Người đó là một trong số họ.” Anh nói thêm.
Tiêu Điềm Tâm vừa mới khôi phục lại trạng thái ban đầu nên còn có chút ngây người nhưng cô cũng rất vui vẻ: "Có thể phá được án thì tốt quá rồi."
Như nghĩ tới điều gì đó, cô chớp chớp mắt hỏi: "Tôi rất tò mò, những chiếc váy kia anh ta để ở đâu?"
Nó chỉ là một việc đơn giản.
Mộ Kiêu Dương chắp tay lên như đang cầu nguyện rồi nói: "Chúng ở trên mái chung cư của anh anh. Anh ta có thói cuồng dâm và cuồng tín. Hình ảnh nào có thể khiến cho anh ta hưng phấn nhất đấy? Đương nhiên là khi anh ta còn nhỏ, trên sân thượng chung cư lần lượt treo những chiếc váy, anh ta bước đi và để những chiếc váy đó cọ vào mặt rồi ngửi lấy ngửi để mùi hương của chúng. Cuối cùng, sự cuồng tín đó lên đến đỉnh điểm thế là anh để bộ sưu tập của mình lên trên đó cùng đồ đạc của mọi người, thật là một sự che đậy tinh vi. Làm sao cảnh sát có thể nghĩ đến việc tìm kiếm ở đó đây?
Cô hiểu rồi.
Muốn trở thành một thợ săn thì phải đặt mình vào thế giới tưởng tượng của những kẻ giết người hàng loạt và trở nên giống như họ. Bởi vì tất cả họ đều muốn trở thành những thợ săn giỏi nhất.
Con đường này không dễ đi. Nếu không cẩn thận, bạn sẽ mãi mãi rơi vào vực thẳm tăm tối.
Nietzsche đã từng nói: Nếu bạn chiến đấu với rồng quá lâu, bạn sẽ trở thành một con rồng thực thụ; nếu bạn nhìn chằm chằm vào vực thẳm quá lâu, vực thẳm sẽ trở thành ánh mắt của bạn.
Nếu không cẩn thận, bọn họ sẽ trở thành mục tiêu săn đuổi của chúng vì bóng tối chưa bao giờ xa rời ta.
Nhưng đã giải quyết được vấn đề nên cô cảm thấy rất thoải mái. Người đàn ông cao và lớn đó đang đứng trong nhà tù tối tăm, anh chính là sự thật và là ánh sáng duy nhất ở nơi đây.