Mộ Kiêu Dương hít sâu một hơi, cơn đau khiến anh tỉnh táo: "Lạc Tâm, đừng dùng thuật thôi miên với chúng tôi nữa, vô ích thôi." 
Ngừng một chút, sau đó anh nói với Lạc Trạch: "Anh trai, chúng ta là trụ cột và hy vọng duy nhất của họ. Anh nên tin tưởng bản thân, cũng nên tin tưởng người vợ bên cạnh mình. Lạc Tâm, cậu ta không là gì cả."
Khẩu súng lại kề sát đầu Lạc Tâm một lần nữa.
Lạc Tâm cười một tiếng: "Mộ Kiêu Dương, chẳng lẽ tôi nói sai sao? Thậm chí cậu còn không dám nói cho cô ấy cô ta biết về sự tồn tại của Tom. Cậu sợ mất cô ta."
"Lạc Tâm, là giáo sư Mộ không muốn Điềm Tâm biết. Điều anh ta muốn là để Điềm Tâm có được hạnh phúc thực sự. Giáo sư Mộ vĩ đại hơn cậu nghĩ, tôi cũng kiên định hơn cậu nghĩ. Cậu không thể thôi miên tôi nữa."
Ngừng một chút, Mộ Kiêu Dương lại nói: "Anh trai, đừng nổ súng, cậu ta đã đặt bom ở gần đây."
Lạc Tâm mỉm cười: "Bị cậu nhìn ra rồi. Tôi mang theo thiết bị theo dõi sự sống, nếu sinh mạng tôi suy yếu, bom trong toàn bộ tòa nhà sẽ bắt đầu đếm ngược. Nếu tôi chết ngay lập tức, nó sẽ nổ 'BÙM'!"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play