“Chỉ có chúng ta mới hiểu rõ nhất về Lạc Tâm, và cũng luôn đối đầu với cậu ta.” Mộ Kiêu Dương nói.
“Đúng vậy.” Cô gật đầu đồng ý.
“Chúng ta hãy lập hồ sơ tâm lý tội phạm.” Mộ Kiêu Dương nói: “Minh Huy là người bị Lạc Tâm thôi miên. Nói Minh Huy say mê hình ảnh xoáy nước không bằng nói Lạc Tâm say mê nó. Kể cả lần đầu tiên chúng ta chạm trán trực tiếp với Lạc Tâm, trong căn nhà ở vùng ngoại ô Hạ Hải, bức tranh treo trong phòng Lạc Tâm cũng vẽ hình xoáy nước. Trong triển lãm tranh của Minh Huy cũng lẫn lộn các tác phẩm của Lạc Tâm. Lạc Tâm không được mọi người chú ý, rõ ràng có tài năng xuất chúng, tác phẩm của cậu ta còn xuất sắc hơn Minh Huy nhưng chỉ có thể trộn lẫn vào tác phẩm của Minh Huy mới được mọi người công nhận. Cậu ta vừa tự ti vừa tự phụ, lại khao khát được chú ý. Nhưng cậu ta khao khát tìm được sự bình yên hơn. Gia đình, sự giả dối của mẹ khiến cậu ta muốn tìm lại chính mình. Xoáy nước, quả trứng, về cơ bản đều là một hình ảnh tượng trưng cho tử cung của mẹ. Đó là nơi an toàn nhất. Những hình ảnh này cứ hiện lên trong đầu cậu ta, thúc đẩy cậu ta hành động. Bệnh viện mà cậu ta muốn quay lại… Anh nghĩ nó sẽ có kiến trúc giống như quả trứng, rất trực tiếp và rõ ràng. Có thể là hình dạng bản vẽ mặt bằng địa hình, có thể là có tòa nhà hình quả trứng,… Điềm Tâm, em tìm kiếm lại toàn bộ bản vẽ mặt bằng, bản vẽ kiến trúc tổng thể và hình dạng kiến trúc bên trong của hơn 300 bệnh viện em đã xem nhé. Lúc đầu anh vẫn chưa hiểu rốt cuộc là gì, bây giờ thì lại phải tìm kiếm thứ này.”
“Được. Em cần một chút thời gian.” Tiêu Điềm Tâm nói: “Lúc đó em đã ghi nhớ rất nhanh, chỉ khắc hình ảnh vào trong đầu, không phân tích và tìm kiếm. Bây giờ đã có gợi ý rõ ràng, em có thể làm được nhưng cần thời gian.”
Nhưng thời gian gấp rút, không thể chờ đợi. Mộ Kiêu Dương nắm tay cô, tìm kiếm khắp nơi ở trong “bảo tàng ái chi”, quả nhiên tìm được một lối đi bí mật giấu kín ở đây. Anh tìm một khe hở, dẫn cô vào lối đi bí mật, nơi đó có thang máy thẳng xuống. Hai người cùng nhau vào thang máy.
Thang máy thẳng tiến xuống tầng hầm thứ ba.
“Nơi đó là biển, Lạc Tâm đã chuẩn bị sẵn ca nô ở đó. Hy vọng kịp.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT