Trên người tiểu sư huynh có hương vị rất dễ chịu, giống như tùng chi hay là cây linh sam, Du Đào cũng không thể phân biệt được, chỉ biết đó là mùi gỗ thoang thoảng hòa với không khí thanh đạm, sạch sẽ của tuyết làm cho người khác thoải mái thư giãn.
Hơn nữa trên người hắn thật sự rất ấm áp, áo quần mùa xuân hơi mỏng nên không thể giữ ấm được, Du Đào vẫn đang run lên vì lạnh, nàng gần như không thể khống chế được mà muốn dựa gần hơn một chút để hấp thụ một chút hơi ấm.
Nhưng rốt cuộc nàng vẫn không dám làm như vậy, chỉ vùi mặt vào vai thiếu niên, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Thiếu nữ trên lưng giống như một khối băng vừa được lấy ra từ hầm băng, thậm chí hô hấp cũng không có chút độ ấm nào.
Úc Ly hơi hơi nhíu mày.
Sau khi tu vi của hắn tăng lên, cảm giác của hắn đối với thời tiết bên ngoài lạnh hay nóng đã giảm đi rất nhiều, thời tiết lạnh giá khắc nghiệt này đối với hắn chẳng là gì, nhưng lại không phải là điều mà Du Đào có thể chịu đựng được lúc này.
Chưa kể Du Đào đã ở nơi băng thiên tuyết địa này mất ba bốn canh giờ.
Huyễn Hư Ảnh có mấy ngàn cảnh khác nhau, dưới tình huống không biết Du Đào ở cảnh nào, bọn họ chỉ có thể tìm kiếm từng cảnh và phải hao phí rất nhiều thời gian mới tìm được các nàng.
Úc Ly vốn định trực tiếp quay trở về chợt dừng một chút, lại cõng thiếu nữ đi về phía những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng chạy thành một hàng dài vô tận.
"Tiểu sư huynh, chúng ta đi đâu vậy, không quay về sao?"
Du Đào thấy người thiếu niên không lấy ra ngọc truyền tống mà đi sâu về hướng tuyết vực nên lấy làm lạ mà hỏi hắn.
Úc Ly thần sắc bình tĩnh: "Ngọc truyền tống đã đưa cho Hoa Liên rồi."
Du Đào chớp mắt: "Nhưng nhị sư huynh đã rời đi rồi ... sao lúc nãy chúng ta không cùng trở về luôn?"
" Ngọc truyền tống một lần truyền tống nhiều nhất chỉ được có hai người thôi."
Chuyện này thì Du Đào hiểu, tình huống của Chúc đồng học nghiêm trọng, phải đưa nàng ấy trở về trước, cho nên hiện tại khẳng định bọn họ phải đi đến pháp trận truyền tống cách đây ba trăm dặm.
Đối với chuyện này nàng không có bất mãn gì.
Ngược lại, nàng cảm thấy vô cùng vui vẻ khi có thể có nhiều thời gian hơn ở bên cạnh Úc Ly.
"Tiểu sư huynh, huynh và nhị sư huynh đã thấy được tin ta lưu lại phải không?" Nàng hỏi.
"Ừm." Úc Ly chậm rãi vận dụng linh lực truyền hơi ấm cho nàng, "Dẫn Linh Thuật mà muội lưu lại đã thu được ma linh tàn dư của ma tu kia, Cốc Vũ đã dẫn người đi điều tra."
Du Đào cong mắt, thả lỏng người nhẹ nhõm: "Thật may mắn vì đã thành công. Ta sợ hắn nhìn thấu kỹ xảo của ta rồi xóa bỏ sạch sẽ mọi tin tức mà ta lưu lại. Như vậy ta và Chúc đồng học gặp nạn mà không có ai phát hiện ra được."
Úc Ly im lặng không nói.
Trong tình huống cực đoan, với tu vi chênh lệch lớn như vậy, chạy đi gọi người hoặc trực tiếp đối đầu với ma tu đều sẽ lâm vào hiểm cảnh khó khăn không thể thoát ra được.
Tuy rằng trong ngọc lục lạc có phong ấn pháp thuật phòng ngự của hắn, một khi bị kích phát hắn sẽ biết ngay
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).