Đăng ký kết hôn là thủ tục của pháp
luật nhưng hôn lễ mới chính là lời tuyên bố chính thức để hai người bước vào
con đường hôn nhân.
Nghi thức có thể ngắn gọn, nhưng
buổi lễ phải thật long trọng.
Trước đó một ngày nơi chuẩn bị cho
sân khấu đã được chuẩn bị đâu ra đấy, khách sạn nơi tổ chức hôn lễ cũng được
bao trọn hai ngày, mọi thứ được sắp xếp rất cẩn thận. Vì vậy, hôm tổ chức hôn
lễ, hiện trường vô cùng vui vẻ, khách khứa cũng góp mặt đông đủ.
Hai người trên sân khấu bắt đầu trao
nhẫn cho nhau.
Trên lan can tầng hai, Chúc Như Mạn
và Thang Chính Khải đứng dựa vào cột La Mã phía sau nhìn hôn lễ ở đại sảnh.
Thang Chính Khải nhìn chằm chằm vào
buổi lễ, sau đó thúc giục Chúc Như Mạn: “Nhìn kìa, chuẩn bị đến màn tung hoa
cưới rồi.”
Theo hướng anh ta chỉ, Chúc Như Mạn
nhìn về phía bên trái, vô tình nhìn thấy Thang Vũ mặc một chiếc đầm xếp ly trễ
vai đang đứng nói chuyện với một đám người.
Phải công nhận cô ta lớn lên rất
xinh đẹp, đương nhiên là có không ít người trộm quan sát cô ta. Bản thân cô ta
cũng rất cẩn thận lúc nào cũng giữ dáng vẻ ưu nhã từ đầu đến chân, không chút
lơ là đánh mất vẻ ngoài của mình.
Nhìn thấy một màn cười nói giả tạo
bên dưới, Chúc Như Mạn cảm thấy rất mệt mỏi, cô ấy lấy khuỷu tay chọc chọc vào
Thang Chính Khải: “Lần trước cô ta không cáo trạng chuyện của cậu sao, sau
chuyện đó cậu có bị gì không?”
“Nhắc đến lại bực mình!” Nhắc tới
điều này, Thang Chính Khải liền cảm thấy thật sự tức giận: “Mẹ nó, rõ ràng là
đi cứu người mới tiến vào sòng bạc vậy mà vừa về liền bị tra khảo đủ đường, oan
đến mức tớ không nói được câu nào!”
Chuyện này đến giờ vẫn là chuyện
khiến anh ta đau đầu mỗi khi nhắc lại: “Suýt chút nữa tớ đã bị đánh gãy chân,
may mà tớ nhanh trí cầu cứu bà nội mới giữ được khuôn mặt đẹp trai này của tớ.”
Tự luyến quá đi mất, Chúc Như Mạn
liếc mắt nhìn anh ta: “Đánh vào gáy cậu à?”
Thang Chính Khải lập tức che cổ lại,
làm ra vẻ không có việc gì chỉ cười cười với cô ấy: “Không có việc gì đâu, cậu
đừng đau lòng mà, tớ đây da dày thịt béo mai là khỏi liền.”
Chúc Như Mạn chà xát cánh tay, nói:
“Nói lời thừa thãi ít thôi, chỉ biết chém gió ở đây?”
Cô ấy còn tiện thể mắng thêm vài
câu, anh ta đúng thật là….
Đứng ở đây mãi cũng chán, Thang
Chính Khải đột nhiên nhíu mày: “Aizz? Sao lại tìm dì Vân tới? Có chuyện gì cần
dì ấy ra mặt giúp sao?”
Vẫn là chuyện của Thang Vũ, Chú ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.