Không ngờ rằng hai
người bọn họ lại bởi vì loại chuyện vặt vãnh này mà chiến tranh lạnh không
thành.
Giang Chiết Liễu không
biết làm nũng lắm, cái gọi là làm nũng của y cũng đều là bởi vì
mang thai cho nên nhất thời mới toát ra cảm xúc dịu dàng của mình, tất cả chỉ
là vô tình mà thôi, mà bản thân y trên thực tế lại không có ý này.
Nhưng Văn Nhân Dạ lại cảm thấy đối phương đang dụ dỗ để mình buông
lỏng, hắn xụ mặt từ chối, một bên từ chối nhưng trong lòng
lại ầm ĩ, lật qua lật lại, cảm giác giống như mình khi dễ y.
Hôm đó đến cuối cùng
Văn Nhân Dạ cũng không đồng ý. Hắn không biết Giang Chiết Liễu có giận hắn
không, nhưng bởi vì có quá nhiều sự vụ cho nên hắn không thể ở
lại Kinh Sơn điện, mà nửa chừng phải đi ra ngoài. Chờ buổi tối hắn
trở về thì Giang Chiết Liễu đã ngủ rồi.
Vốn tu hành đến
nguyên anh kỳ đã được coi là rất có hiệu quả, có thể nóng
lạnh không xâm nhập, ngày đêm không ngủ, giấc ngủ sẽ chỉ biến thành thói
quen. Nhưng sau đó, y trở lại trước khi phóng thích, buồn ngủ khi trời
tối, không cho y ngủ thì như tra tấn y vậy.
Nào có người dám tra
tấn Ma hậu đại nhân, ánh mắt của đám ma tộc thật sự nhìn y đều tràn
ngập kính ngưỡng và trìu mến.
Kính ngưỡng là
vì, vị này không chỉ từng nổi danh như sấm bên tai, hiện giờ cũng có thể
một kiếm đâm nát cánh xương của tôn chủ, mạnh đến mức khiến cho tất cả huyết
mạch của Ma tộc sôi sục, cả người nóng lên, làm cho cuốc trong tay
người ta rục rịch. Trìu mến đương nhiên là bởi vì gần đây ma tôn đại nhân phong
bình bị hại, mọi người đều nghĩ y phải chịu hết uất ức.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.