Chuyện của người
lớn phức tạp hơn, nội dung cụ thể cũng không thể phát sóng.
Nhưng Văn Nhân Dạ
quả thật luyện kỹ thuật rất lâu, hắn dựa theo nội dung trong điển tịch song tu
cố gắng thực hành vài lần, tuy rằng hắn đầy hưng trí, tràn đầy tinh
lực, nhưng Giang Chiết Liễu vẫn không thể kiên trì được bao lâu.
Thân thể y lúc này
vốn không được tốt lắm, cho nên đương nhiên sẽ không chịu nổi Tiểu Ma
Vương làm nhiều lần. Chẳng qua một bộ phận nội dung trong điển tịch song tu quả
thật rất hữu dụng, không chỉ có thể trấn an thần hồn đôi bên, còn có
từ từ khôi phục nguyên khí cho Giang Chiết Liễu.
Lúc y
vận chuyển điển tịch tâm pháp, cảm giác thân thể của mình bị
Tiểu Ma Vương... Hấp thụ, nhưng sau đó không được lấp đầy, thì
lại trở nên ẩm ướt và mềm mại hơn, rất dễ cho vào.
Nếu không
phải trong sách ghi rõ công dụng, thì y sẽ nghi ngờ đây là công pháp của
Hợp Hoan tông. Ngón tay của y bị những chiếc răng sắc nhọn cắn ra dấu, các
khớp xương ngón tay bị cắn đỏ, những vết hôn loang lổ không thể
diễn tả được.
Không chỉ vậy, mức
độ thăm dò ngày hôm qua, còn làm cho thiên linh thể đang trong thời kỳ thai
nghén càng trở nên sống động hơn, dường như rất thích đối phương đến.
Cho dù nhóc con có
kháng nghị như thế nào thì nó vẫn phải trơ mắt nhìn người cha không biết
xấu hổ chiếm hữu người cha mình thơm ngát mềm mại của mình, nó gấp đến độ nhảy
nhót vòng quanh, nhưng nó không có cách nào khác, cho nên chỉ có
thể tức giận ngồi xổm trong một góc, tâm trạng vô cùng uể oải.
Đứa trẻ muốn nhận được
sự chú ý của Giang Chiết Liễu, nhưng Văn Nhân Dạ lại cực kỳ chán ghét
đạo lữ chú ý đến người khác.
Hắn cảm thấy mỗi
một ánh mắt của đối phương, mỗi một tấc thân thể, mỗi một nụ hôn chứa
đầy tình ý, đều là của một mình hắn, một khi nghĩ đến y sẽ dịu dàng
với sinh mệnh của người khác là hắn sẽ ghen tuông, bực bội tràn ngập công
kích.(MNXX x TYT)
Bóng đêm tản đi, ánh
nắng ban mai ló dạng.
Ánh sáng lạnh lẽo từ từ
chiếu vào cửa sổ, xuyên qua cửa sổ bên Kinh Sơn điện, ánh nến bên cạnh vẫn đang
cháy, ánh sáng khẽ lay động.
Khi Giang Chiết
Liễu mở mắt ra, đập vào mắt y chính là một đôi hai sừng nằm trên đỉnh đầu,
trên nền màu tím sẫm trải đầy hoa văn đỏ như máu.
Y không biết Văn
Nhân Dạ sao lại thích ôm y như vậy, hình như ôm y vào trong lòng có thể khiến
hơi thở của y toả ra vô hạn, bao bọc lấy đối phương, mang đến cảm giác an toàn
không gì sánh bằng.
Cảm giác an toàn của Ma
Tôn đại nhân luôn là một vấn đề, không phải một sớm một chiều có thể thay
đổi được.
Giang Chiết Liễu giơ
tay lên, cảm thấy cổ tay đều tê dại, có chút cảm giác mềm nhũn. Y nhìn
lướt qua một vòng dấu răng trên mu bàn tay, trong đầu hiện lên mấy hình ảnh
không thể miêu tả tỉ mỉ,.
Răng của Tiểu Ma
Vương luôn không chịu nổi, hình như rất ngứa ngáy, thường xuyên cắn y.
Giang Chiết Liễu
thân là nam nhân thành thục, không so đo loại chuyện nhỏ này với ái nhân
nhỏ tuổi như vậy, cho nên luôn không nói, nhưng gần đây thật sự càng ngày càng
nghiêm trọng, y cũng không nhớ rõ đêm qua người này cắn ở chỗ nào, có lẽ toàn
thân y đều bị hắn đóng dấu, không phải sưng đỏ rách da thì là dấu răng chưa
tiêu.
Y chạm vào sừng ma
trước mắt.
Huyết văn trên sừng
ma sáng lên, Giang Chiết Liễu vuốt ve theo phương hướng huyết văn, lòng
bàn tay dọc theo đường vân trượt xuống, bao lấy trung tâm, thấp giọng
nói: “Cái đuôi đè lên ta.”
Khi âm thanh ra
khỏi miệng, y mới nh� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.