Nghe các vấn đề tâm thần của Văn Nhân Dạ
có thể từ từ đến, nhưng có Giang Chiết Liễu ở bên cạnh thì không quan
trọng. Nhưng tác dụng phụ của đạo chủng trên người hắn không thể kéo dài thêm
nữa.
Y thật sự không muốn nhìn thấy đối
phương bị thương chảy máu.
Nhưng tác dụng phụ của Sát Lục Đạo
Chủng mãnh liệt như vậy, cũng bởi vì tâm tình của hắn đi chệch hướng, cho
nên mới ảnh hưởng nghiêm trọng như vậy. Hai vấn đề này dây dưa với
nhau, đều giống nhau, cho nên chúng cần được giải quyết cùng nhau.
“Theo hình dung của ngươi, đây không
phải là sống trong thế giới của chính mình sao.” Dư Tàn Niên một tay gõ
lên mặt bàn: “Cũng có lẽ trong mắt hắn, ngươi và trước khi hồi
sinh không có gì khác nhau, chỉ là bệnh tình của ngươi chuyển biến tốt hơn
mà thôi.”
Giang Chiết Liễu cũng nghĩ như
vậy, nhưng y tạm thời không nghĩ ra cách đảo ngược hiện trạng này.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, nghiên cứu
một lúc lâu cũng không thương lượng ra được một phương án hợp lý.
Cuốn sách trên tay Giang Chiết
Liễu đã đọc được một nửa, khi cốt truyện trên tiến hành đến giai đoạn
chính thì nó chứa đầy nội dung mà không thể miêu tả được ở Tấn Giang. Hai người
trao đổi không có kết quả, chỉ có thể trò chuyện về cảm nghĩ của đọc sách.
“Cái này gọi là gì?” Dư Tàn Niên
vươn đầu nhìn qua, phát hiện ra đây là một quyển sách cũ: “Bản
in tám mươi năm trước. Vậy mà ngươi vẫn giữ tốt như vậy.”
“Tiểu Ma Vương không động đến đồ đạc
của ta.” Giang Chiết Liễu ngắn gọn nói: “Các ngươi cũng không
động đến. ”
Người khác nào có cơ hội động đậy, nếu
người khác dám động đến đồ của Giang Chiết Liễu dưới mí mắt của Văn Nhân Dạ thì
cũng giống như việc vuốt râu hổ.
Dư Tàn Niên cảm thán nói: “Làm
người ta vừa khai trai đã phải cấm dục, quá khó xử. Nhưng...”
Lời hắn nói đến đây thì đột
nhiên dừng lại một chút, hắn nhìn về phía Giang Chiết Liễu, nhìn
qua nhìn lại trên người y một lần, trong đầu không biết đang suy nghĩ cái
gì chuyện gì, qua một lúc lâu hắn mới nói: “Nếu cơ thể ngươi không
tốt thì hắn chắc chắn sẽ không chạm vào ngươi.”
Giang Chiết Liễu bình thản gật đầu,
chờ câu nói tiếp theo của hắn.
“Ngươi xem tình hình hiện tại của
Văn Nhân Dạ, nếu như hắn không thoát ra, vậy thì có phải nửa đời sau hắn cũng
sẽ không chịu chạm vào ngươi không.”
Giang Chiết Liễu không nghĩ
tới chuyện này, cúi đầu nhìn quyển sách trên tay mình, sau đó lại nhìn
thoáng qua Dư Tàn Niên, trực tiếp nói: “Ngươi muốn nói cái gì?”
“Ta muốn nói...” Dư Tàn Niên lộ ra
một nụ cười: “Nếu để Văn Nhân Dạ làm chút gì đó với ngươi, để hắn tự
mình trải nghiệm thì tự nhiên hắn sẽ biết ngươi không có bệnh ngươi không
muốn chết, ảo giác cũng có thể giảm bớt...”
Giỏi thật, chỉ vì có thể để hắn suy nghĩ
thông suốt và thoát ra ngoài mà vừa mở miệng đã hung tàn như vậy.
Giang Chiết Liễu im lặng một lúc lâu,
trong hồi ức không nhớ rõ lúc làm cùng Tiểu Ma Vương, y chỉ nhớ mình nằm trên
giường mấy ngày không xuống được giường, ấn tượng khác cũng không rõ lắm.
Về phần kỹ thuật của hai
phương... Quên đi, rất mất mặt, khỏi cần đề cập đến.
Có lẽ sống bại hoại cũng là thiên phú
chủng tộc của Ma tộc.
“Ngươi thật không hổ là người có
kinh nghiệm trong chuyện phong nguyệt.” Giang Chiết Liễu liếc hắn một
cái: “Ngay cả biện pháp ngươi nghĩ ra cũng như vậy.”
“Nhưng ta nghĩ rằng biến pháp này có
thể có hiệu quả.” Dư Tàn Niên rất hưng phấn: “Nếu thật sự có thể thay
đổi suy nghĩ của hắn, cho dù ta không tu Phật, thì ta cũng cảm thấy mình
có công đức lớn lao.”
Giang Chiết Liễu không nói gì, y đổi
quyển sách trong tay thành một quyển
khác, đặt quyển song tu bí tịch dưới tủ lên, ngữ điệu lạnh nhạt bình
tĩnh nói: “Ta mới có công đức lớn lao.”
Y dừng một chút.
“Có thể thử.”
Nếu trước mắt đã bó tay không còn cách
nào khác, vậy cũng chỉ có thể còn nước còn tát thôi vậy. Nhưng hiện giờ mặc dù
cơ thể của y đã tốt hơn một chút, nhưng nói như thế nào cũn ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.