Văn Nhân Dạ nhìn chằm chằm vào đầu lưỡi bị hắn cắn rách, nhìn thấy vết cắn đỏ bừng trên đó. Hắn lặng lẽ nhìn chằm chằm một lúc, không nói một câu nào mà cúi đầu hôn chàng.

Một đường sống cũng không lưu lại.

Trạng thái của Tiểu Ma Vương thật ra cũng không tốt hơn trước là bao. Hắn ngậm chiếc lưỡi mềm mại mà đối phương mà cắn rách, sau đó lại đi trêu chọc, hắn nhìn Giang Chiết Liễu khẽ  nhíu mày, nghe được tiếng thở dốc rất nhỏ khi hai người hôn nhau.

Hắn tìm lại được cảm giác chân thật từ một vùng đất mênh mông, sau đó buông lỏng ý đồ xâm lược, buông cánh môi đối phương ra.

Khóe môi Giang Chiết Liễu cũng bị hắn cắn rách, cực kỳ phiếm hồng.

“Sao ngươi...” Giang Chiết Liễu nhắm mắt rồi lại mở ra, còn chưa kịp lấy lại một hơi đành bất đắc dĩ nhìn hắn: “Sao ngươi lại hung dữ như vậy.”

“Ta xin lỗi.” Gặp chuyện không giải quyết được thì xin lỗi trước: “Là ngươi hôn ta trước.”

Giang Chiết Liễu nói một câu, không thể cãi lại được.

Chàng nhìn thoáng qua nước đường nâu trong bát, thấp giọng nói: “Cho ta uống cái này là chê ta không đủ ngọt sao?”

Lúc này Văn Nhân Dạ nhấm nháp được vị ngọt trong khoang miệng. Khi Giang Chiết Liễu ngẩng đầu hôn hắn, trong đầu hắn đều là người trước mắt này, cho nên mới xem nhẹ chuyện này. Tầm nhìn của hắn quét qua bát thuốc, một lúc lâu sau mới nói: “Họ đang lừa ta?”

Giang Chiết Liễu thở dài, ngữ điệu bình tĩnh, cố gắng dịu dàng giải thích: “Lúc trước ta ngủ, cũng không có cách để chữa trị, ta cũng không có bệnh...”

“Ngươi có.”

Giang Chiết Liễu bị hắn nói một câu chặn lại.

Chàng nhìn Văn Nhân Dạ quay đầu, đôi mắt u ám nhìn chằm chằm chàng, trong mắt đều là cố chấp không chịu thỏa hiệp.

“Ngươi vẫn chưa khá hơn.”

Giang Chiết Liễu không nói gì, không biết lúc này nên nói mình bị bệnh, hay là nói mình không có bệnh.

Thật khó để lựa chọn, không ngờ rằng một ngày nào đó vậy mà chàng sẽ lâm vào loại chần chờ này.

“Hắn cho rằng ngươi không cứu được.” Văn Nhân Dạ nhìn chàng thật sâu, lúc nói những lời này, không nhìn ra tinh thần hắn không bình thường một chút nào, nhưng mỗi một câu lại càng đáng sợ hơn: “Có phải hắn muốn từ bỏ ngươi đúng không?”

“Không.” Giang Chiết Liễu cắt đứt lời nói của hắn, vội vàng chuyển đề tài: “Là tình huống của ta chuyển biến tốt, cho nên mới cho nhiều đường vào bên trong.”

Y giơ tay lên xoay hai má Tiểu Ma Vương, y nhìn vào đôi mắt không thấy đáy này, gằn từng chữ nói: “Không phải bọn Tiểu Dư buông tha cho ta, bọn họ chỉ muốn tốt cho ta, ngươi đừng chui vào ngõ cụt.”

Văn Nhân Dạ nhìn y, yên lặng thật lâu, sau đó mới khẽ gật đầu.

Giang Chiết Liễu lại cảm thấy lo lắng, trong lòng đột nhiên nhảy dựng lên, y theo bản năng dặn dò một câu: “Ngươi đừng động sát ý.”

Ánh sáng u ám trong mắt đối phương chợt tắt lịm, tầm mắt từ giao nhau rút về, lần này một câu hắn cũng không nói, cũng không có bất kỳ phản ứng gì.

... Sao hắn lại biến thành như vậy.

Trái tim Giang Chiết Liễu đau đớn, y đưa tay nắm lấy cổ tay đối phương. Lòng bàn tay y lạnh lẽo, dán lên nhiệt độ ấm áp của cơ thể đối phương.

“Ta thật sự đã tốt hơn rồi, ta có thể nói nhiều với ngươi như vậy.”

Y có an ủi cũng vô dụng.

Đối phương giống như một con chim sợ cành cong. Mỗi lần hắn cảm thấy không sao, cảm thấy nhất định đã tốt lên, thì thế sự sẽ vô tình xốc lên tấm màn để hắn nhìn thấy vết sẹo xấu xí trong hiện thực.

Người rời đi không cảm nhận được, người ở lại tại chỗ chờ đợi thì là cảm giác gì.

Trong quá trình dày vò và tra tấn, dường như đều có thể sinh ra một sự may mắn kỳ diệu – Cây liễu nhỏ chỉ ngủ thiếp đi, hắn vẫn còn cơ hội để chờ.

Hắn giống như là một sợi dây cung kéo căng hết cỡ, cường tráng mạnh mẽ, đánh đâu thắng đó, nhưng cũng sắp đứt.

Văn Nhân Dạ dần dần mở tay ra, nắm ngược ngón tay của đối phương. Trong lòng bàn tay hắn có rất nhiều vết chai do cầm đao mài ra, hơi có chút ma sát, xẹt qua lòng bàn tay Giang Chiết Liễu.

“Trước đây ta có một giấc mơ.” Hắn nói.

Giang Chiết Liễu chú ý nhìn vẻ mặt của hắn, không có cảm giác nguy hiểm, cho nên không ngăn cản để hắn nói tiếp.

“Ta mơ thấy mình biến thành một con mèo, không có tu vi, lang thang ở xung quanh.” Văn Nhân Dạ dời tầm mắt, nhìn ánh sáng bên cửa sổ chiếu vào: “Khi gặp được ngươi, toàn thân ta đều bẩn thỉu, thân phận của ngươi vẫn là Tiên tôn Lăng Tiêu, nhưn

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play