Giang Ý Đồng ăn xong bát mì rồi ngồi trong nhà ăn một lúc mới quay về, nhà ăn lúc này đã không còn ai nữa rồi. Sau khi ăn cơm tối về, Cố Cận Hiên vẫn còn đang ở trong phòng làm việc. Trong phòng cũng chỉ còn mình anh, không biết anh đã ăn tối chưa.

Giang Ý Đồng cầm cây bút trong tay, do dự đứng bên ngoài.

Tầng dưới có một cửa hàng văn phòng phẩm, khi ăn cơm về thì lượn vào nhìn một lượt rồi nghía được cây bút này. Không biết vì sao  nhưng cô cảm thấy cây bút này rất hợp với Cố Cận Hiên, vì vậy cô nghĩ…

Đột nhiên, một bóng người lướt qua Giang Ý Đồng. Là một bác sĩ khác, anh ta lao vào phòng làm việc của Cố Cận Hiên.

“Cố Cận Hiên, đêm nay trăng vừa tròn vừa đẹp, hay là cùng anh đây ra ngoài ngắm trăng?”

Cố Cận Hiên đẩy gọng kính, tâm trí vẫn còn đặt trên màn hình máy tính. Không biết anh đang bận việc gì mà bỏ qua cả người đang nói kia.

“Ây za đừng xem nữa. Luận văn của tên nhóc Trương Khải Phát kia toàn là đồ dỏm, chẳng đáng xem chút nào.”

Cố Cận Hiên liếc mắt nhìn anh ta: “Viện trưởng có biết khoa gây mê có người rảnh rỗi như cậu không?”

Người nói chuyện với Cố Cận Hi�

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play