Đêm Xuân Chợt Tới

Chương 25


9 tháng

trướctiếp

“Vậy cậu cứu người ta, rồi người ta có lấy thân báo đáp không?” Tư Nguyên hếch cằm, chớp chớp mắt nhìn Giang Ảnh,

Giang Ảnh cụp mắt, biểu tình không còn lời gì để nói, “Cậu nghĩ cái gì vậy chứ.”

“Tớ cảm thấy anh ta đối xử với cậu rất khác, ngày hôm qua tớ đã nhận ra. Trước đó khi nói chuyện ánh mắt đều như ghim dao găm, lúc nhìn thấy cậu lại giống như tan ra.” Tư Nguyên nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua, chắc như đinh đóng cột nói với Giang Ảnh.

“Không... Không đến mức đó chứ.” Giang Ảnh bị lời miêu tả của Tư Nguyên khiến cho đứng ngồi không yên, “Có thể là bởi vì hai bọn tớ có quen biết, dù sao tớ cũng đã cứu anh ấy, anh ấy cũng không thể quá gay gắt.”

“Nói cũng đúng.” Tư Nguyên vươn tay vuốt nhẹ cằm, suy tư nói, “Hơn nữa anh ta cũng là bạn của đồng nghiệp trước đây của cậu, hai người cũng coi như là người quen.”

“Nhưng mà ngày hôm qua anh ta xuất hiện ở trên hội nghị cũng thật đột ngột, bình thường anh ta sẽ không lộ diện. Có phải anh ta biết cậu có tham gia nên mới đặc biết tới không nhỉ, chậc chậc chậc, tớ thấy rất có thể nha.” Tư Nguyên đột nhiên nghĩ tới.

“Cái này thì cậu đúng là nghĩ quá nhiều rồi.” Giang Ảnh cũng học theo cô ấy dùng ta nâng cằm, lắc lắc đầu, “Trước đó anh ấy không biết mình sẽ đi.”

“Haizz, điều này không quan trọng.” Tư Nguyên khoát tay, trực tiếp kết luận, “Dù sao thì anh ta cũng có ý tứ gì đó với cậu.”

Tư Nguyên tạm dừng hai giây, cảm thấy hình như có chút kỳ lạ. Bởi vì cô ấy phát hiện Giang Ảnh lại không hề phản bác, Tư Nguyên mở to hai mắt nhìn Giang Ảnh, biểu tình của Giang Ảnh rất bình thường, không hề thẹn thùng như trong tưởng tượng của cô ấy, cũng không hề muốn giả vờ đẩy đưa.

Chỉ là hơi nhíu mày có chút mờ mịt, dáng vẻ như là đang tự hỏi một vấn đề khó.

“Có chuyện gì sao? Dáng vẻ cậu sao lại khó xử như vậy.”

“Không có chuyện gì cả, chỉ là mình cảm thấy hình như...” Giang Ảnh cân nhắc từng câu từng chữ.

“Cậu thích anh ta sao?” Tư Nguyên trực tiếp vào vấn đề.

“Cũng không xác định chắc chắn như vậy.” Giang Ảnh dường như khó mở miệng, “Chỉ là...”

“Ừm, nói ra đi tớ phân tích giúp cậu.” Tư Nguyên hướng dẫn từng bước.

Giang Ảnh nhắm mắt đưa chân nói, “Đêm qua tớ nằm mơ thấy anh ấy.”

“Mơ thấy anh ta làm sao?”

“Nội dung cụ thể bí mật, được không.”

Tư Nguyên gật gật đầu, “Vậy chắc là cậu đã thích anh ta rồi.”

Lại vui vẻ bổ sung nói, “Chúc mừng chúc mừng, biển người mờ mịt, cậu lại có thể gặp được người mà cậu thích. Hơn nữa anh ta rơi từ trên trời xuống ngay trước mặt cậu.”

“Cùng vui cùng vui. Ơ, không phải, sao lại chúc mừng chứ. Không phải cậu phân tích giúp tớ sao.” Giang Ảnh khó hiểu nói.

“A đúng đúng, tớ phân tích ngay đây. Bây giờ anh ta như thế nào?”

“Như thế nào là sao?”

“Ai ya, đó là anh ta có tỏ rõ thái độ hay không, có nói gì với cậu không?”

“Anh... Anh ấy chưa nói gì cả.” Giang Ảnh hít một hơi, cau mày nhớ lại.

“Không phải sau khi tới thành phố B hai người có liên lạc với nhau vài lần sao, ngoại trừ vài lời khách sáo cũng phải nói cái gì chứ.” Tư Nguyên muốn cô suy nghĩ tỉ mỉ lại.

“Ngoại trừ những lời khách sáo... Vậy chỉ có dẫn mình tới nhà hàng, nói mình ăn thịt nhiều vào.” Giang Ảnh khó xử nói.(Hạt Tiêu x T Y T)

Tư Nguyên vỗ đùi giải quyết dứt khoát, “Vậy là thích cậu rồi.”

...

Như vậy có phải phân tích hơi qua loa không?

Giang Ảnh nhìn nhìn Tư Nguyên, không nói gì.

“Hãy tin vào trực giác của tớ. Hai người cậu có triển vọng đó.” Tư Nguyên ung dung chắc chắn.

Được rồi, Giang Ảnh thở

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp