Cuộc nói chuyện trên thuyền này khiến
cho Lưu Diễm suy nghĩ rất lâu.
Hắn biết con gái cũng có tính ghen
tuông như Độc Cô Hoàng Hậu* không cho phép chồng của mình nạp thiếp, nhưng
không ngờ rằng người hào phóng như Hứa Kinh Hoa, lại cũng mong muốn trượng phu
tương lai của nàng sẽ luôn một lòng một dạ với nàng.
*Văn Hiến hoàng hậu, hay thường gọi là Độc Cô hoàng hậu (獨孤皇后), là
vị Hoàng hậu duy nhất dưới thời Tùy Văn Đế Dương Kiên, vị hoàng đế đầu tiên của
nhà Tùy trong lịch sử Trung Quốc. Điều này còn khó làm hơn việc trở thành
anh hùng hào kiệt.
Bây giờ Lưu Diễm cũng không có ý muốn
nạp thiếp, là thái tử, tự kỷ luật không háo sắc, là phẩm chất tốt, bên cạnh chỉ
có một mình thái tử phi, vợ chồng ân ái, cũng coi như là một câu chuyện hay,
nhưng lỡ như khó có con nối dõi thì sao đây?
Phụ hoàng đang ở thời kỳ sung mãn nhất,
Lưu Diễm đã chuẩn bị cho việc trở thành thái tử rất nhiều năm, nếu như chuyện
xấu nhất xảy ra, sau tám, mười năm nữa, hắn vẫn chưa có con trai, thì còn có
thể giữ được sự yêu thích đặc biệt dành cho Hứa Kinh Hoa không?
Thái tử không có người kế vị, khó tránh
khỏi có người có ý muốn chen vào.
Khác với hắn, Hứa Kim Hoa nói xong thì
không đem lời này để trong lòng - nàng không ngây thơ đến mức, cho rằng trên
đời này thực sự có anh hùng hào kiệt một lòng chung tình, cho dù có, người ta
cũng sẽ không để ý tới nàng!
Về việc nương nương cùng thúc phụ muốn
tìm cho nàng một đứa con rể, cũng không cần vội, dù sao sớm nhất cũng phải sang
năm mới đề cập tới, đến lúc đó nàng lấy những lời này nói cho qua chuyện, trì
hoãn thêm một hai năm nữa, cũng không thành vấn đề.
Sau khi xuống thuyền, hai người đều có
tâm sự, trở về cung Khánh Thọ cùng Thái hậu dùng cơm trưa, sau đó Hứa Kinh Hoa
mới xuất cung trở về nhà.
Cùng lúc đó, Đổng ma ma ở cung Trường
Nhạc dẫn người vào, cầu kiến Hồ Quý phi hai ngày nay chỉ biết lấy nước mắt rửa
mặt, tủi thân hối hận.
“Nương nương, đây là Hạ công công mà nô
tỳ đã nói với người trước đó.”
Hạ công công là một người trung niên
tầm ba mươi bốn tuổi, dung mạo bình thường, dáng người không cao cũng không
thấy, không mập cũng không gầy, thuộc loại người hầu bình thường ít được để ý
đến.
Hồ Quý phi quan sát hắn vài lần, uể oải
nói: “Trước đây ngươi từng hầu hạ ở Đông cung sao? Tại sao bổn cung chưa từng
thấy ngươi?”
Hạ công công cúi người, cử chỉ cung
kính: “Tiểu nhân là người quét đường ở ngoại viện, nương nương vừa vào Đông
cung đã được Hoàng thượng sủng ái, kẻ thấp hèn như tiểu nhân, đương nhiên sẽ
không lọt vào mắt của nương nương. Nhưng tiểu nhân vẫn nhớ khi nương nương vào
Đông cung ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.