Hứa
Kinh Hoa vén rèm lên, đưa tay ra vung loạn xạ. Mãi đến khi ra khỏi Vương phủ,
không nhìn thấy phu thê Tề Vương nữa, nàng mới thu tay về, quay lại nói: “Ta
vẫn luôn cho rằng hoàng cung, Vương phủ phải, gì nhỉ,… À, nguy nga lộng lẫy! Ta
vẫn luôn nghĩ thế, không ngờ ngoài rộng lớn hơn, chắc chắn hơn thì cũng bình
thường.”
Hai
tay Lưu Diễm chống lên đầu gối, cả người nghiêng về phía trước. Hắn ngẩn ngơ
nhìn vào hư không, như đang bần thần.
"Đại
Điện hạ?" Hứa Kinh Hoa vẫy vẫy tay trước mặt hắn: "Người đang nghĩ gì
thế?”
Lưu
Diễm tránh ra sau, ngồi thẳng người: "Không có gì. Thiên hạ chỉ mới bình
định, đây là lúc nghỉ ngơi dưỡng sức. Hoàng thất phải tiết kiệm, làm gương cho
thần dân thiên hạ.”
Hứa
Kinh Hoa: "... Người học thuộc lòng câu đó ư?”
Lưu
Diễm nhíu đôi mày thanh tú: "Ý muội là sao? "
Thấy
vẻ mặt nghiêm túc của hắn, Hứa Kinh Hoa đành phải giải thích: "Ta đùa
thôi. Người nói một câu đạo lý mà chẳng cần suy nghĩ gì, giống như học thuộc
lòng để đề phòng có ai kiểm tra vậy.”
"..."
Ánh mắt Lưu Diễm dừng trên mặt Hứa Kinh Hoa. Nàng mới đi thăm người cha bị bệnh
của mình nhưng thần sắc vẫn vô tư lự, như rằng Hứa Tuấn sẽ khỏi bệnh trong chớp
mắt, sống lâu trăm tuổi vậy.
“Muội
không lo lắng cho Bảo Định Hầu chút nào sao?” Hắn hỏi.
Hứa
Kinh Hoa kinh ngạc: "Lo lắng làm gì? Cha có người chăm sóc, Thái y thì
thăm khám thường xuyên, ta lo làm gì?”
Lưu
Diễm nói không nên lời. Lần đầu tiên trong đời hắn gặp một người như cô nương
này, bình thản đến mức nếu trời có sập cũng coi như chăn để đắp.
Cha
ruột nằm trên giường bệnh nhưng lại không hề lo lắng, còn nói hợp tình hợp lý
như thế. Nhưng mà hắn cũng không nghĩ Hứa Kinh Hoa máu lạnh hay bất hiếu, đổi
lại là phụ hoàng và hắn, chỉ sợ… Lưu Diễm cười khẩy.
"Người
có chuyện gì ư? Trông người không vui lắm.” Hứa Kinh Hoa bất giác hỏi.
"Không
có gì."
“Chậc
chậc, vẻ mặt thì lạnh lùng, lông mày thì nhíu chặt, thế mà còn nói không có
gì.” Hứa Kinh Hoa chống cằm, nhìn chăm chú vào khuôn mặt trắng trẻo của Đại
Điện hạ, suy đoán: “Có phải người bị lão sư phạt không?”
Lưu
Diễm liếc nàng, lười trả lời.
"Không
phải sao?" Hứa Kinh Hoa làm bộ suy nghĩ: "À! Ta biết rồi! Chắc chắn
là người đi học về rất mệt mỏi, Hoàng thượng còn phái người đến thăm cha ta nên
trong lòng người…”
"Đừng
nói bậy!" Lưu Diễm không đợi nàng nói xong đã cắt ngang: "Sao lại tuỳ
tiện nói những lời như thế?”
Đại
Điện hạ luôn ôn hoà, đối xử với ai cũng ân cần, lễ phép. Hắn bỗng dưng nói năng
nghiêm nghị thế khiến Hứa Kinh Hoa hoảng sợ, nàng vô thức thẳng lưng, giải
thích: “Ta chỉ nói đùa…”
"Nói
đùa cũng không được!" Lưu Diễm nhanh chóng ngắt lời nàng: "Muội có
biết người nào mới bằng mặt không bằng lòng, oán hận mệnh lệnh của phụ hoàng
không?”
Hứa
Kinh Hoa sững sờ nhìn hắn, vẻ mặt ngây ngốc.
“Loạn,
thần, tặc, tử!*” Lưu Diễm gằn từng chữ một.
*Trong thời
phong kiến, khi có những quan lại nổi lên chống lại triều đình thì các vua quan
chỉ những người ấy bằng câu loạn thần tặc tử, tức là kẻ bầy tôi làm loạn, kẻ làm con là giặc. Hứa
Kinh Hoa bị bốn chữ này hù doạ, hồi lâu cũng không lên tiếng.
Lưu
Diễm nói xong cũng t ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).