“Trên người anh có gì vậy?”
Đối mặt với chất vấn của Kỷ
Uyển, Hách Liên Thần ngậm miệng không nói gì, chỉ dùng một đôi mắt to tròn nhìn
về phía Tam ma đối diện. Kỷ Uyển nhíu mày theo ánh mắt của anh nhìn về phía ba
người kia... Nếu chỉ có ánh mắt của Hách Liên Thần, mặc kệ anh nhìn bao lâu
cũng không tạo ra quá nhiều ảnh hưởng đối với bọn họ.
Nhưng Phi Cương nhìn thì lại
khác, chỉ cần cô liếc mắt một cái, bọn họ đã kinh hồn sợ hãi nhìn đi chỗ khác
rồi. Kỷ Uyển nhìn về phía Hách Liên Thần một lần nữa, phát hiện anh vẫn không
hợp tác.
Kỷ Uyển: “Rốt cuộc là chuyện gì
vậy?”
Hách Liên Thần buồn bực nói: “Ở
đây còn có người ngoài!”
Tam ma: “...”
Đúng là chiếm được lợi thế còn
khoe khoang, đã lâu không gặp, tên tạp chủng này sao lại khó chơi như vậy! Sớm
biết có ngày này, lúc trước đã giết chết cho rồi.
Kỷ Uyển: “Không sao, anh nói
đi, coi như bọn họ không có ở đây.”
Người nào có thực lực người đó
có tiếng nói.
Hách Liên Thần liền nói thật,
anh mở một tấm ảnh trên điện thoại ra, chỉ vào đó, nói với Kỷ Uyển: “Chính là
cái này, Ác Ma Châu, trên người tôi có thứ này, thứ này có thể biến tôi thành
Ma cà rồng chân chính, đại khái cũng có thể làm cho chủng xấu khôi phục hình
dạng trước khi chịu phạt. còn họ sẽ làm gì thì tôi không biết.”
Bức ảnh được chụp trong một
không gian khá tối, hạt châu màu đỏ ở giữa đặc biệt nổi bật, nhưng không có gì
kỳ lạ trong bức ảnh.
“Ừm” Kỷ Uyển gật đầu: “Anh đi
ngủ đi.”
Hách Liên Thần: “…Không!”
Hách Liên Thần không muốn, Kỷ
Uyển cũng không ép, lúc chấp hành nhiệm vụ an toàn của nam chính chính là trách
nhiệm của cô, nhưng cô lại vì sắc đẹp... Không, là sơ suất mới hại anh gặp nạn,
dù sao cũng là do cô thất trách. Đại khái là vì áy náy, cho nên hôm nay Kỷ Uyển
nói chuyện vô cùng dễ nghe, có thể nói là rất dung túng Hách Liên Thần.
Hách Liên Thần nhạy cảm phát
hiện ra điểm này. Nếu là bình thường, chắc chắn là anh không dám làm trái yêu cầu
của Kỷ Uyển, tuy rằng từ khi ở chung đến nay, phần lớn thời gian Kỷ Uyển đều
nghe theo ý kiến của anh, cũng từ chối anh rất nhiều việc.
Vì vậy anh cũng không dám!
Hôm nay dễ nói chuyện như vậy,
nhất định là đang đau lòng... Dù sao nuôi thức ăn lâu như vậy, lại bị tra tấn
gầy đi.
Kỷ Uyển ngồi xuống, đưa tay ý
bảo bọn họ cũng ngồi, cô nói: “Phải trả giá thế nào thì Hiệp hội các ngươi mới
không quan tâm đến Ác Ma Châu nữa, mạng của ba người các người có đủ không?”
Âu Nhân và Phan vừa mới chạm
vào ghế lại cuống quít đứng lên, chỉ có Shire còn ngồi, có điều bên ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.