Tiền Bách Sinh chậm rãi quay
đầu lại đối diện với Kỷ Uyển. Động tác của cậu ta vô cùng chậm chạp giống như
Kỷ Uyển cứng nhắc trước kia, nhưng tất nhiên không phải cùng loại với Kỷ Uyển,
bởi vì cậu ta có thể nói chuyện, điều này chứng tỏ cậu ta chỉ đang chột dạ đến
cứng đờ mà thôi.
Huống chi trên người cậu ta
cũng không có mùi hôi thối của mùi máu thịt tươi sống, theo ý của Hách Liên
Thần mặc dù mùi
không thơm lắm, nhưng vẫn có thể ăn được, cũng không phải vật chết.
Tiền Bách Sinh sững sờ nhìn Kỷ
Uyển: “Cô vừa nói gì? Tôi không nghe rõ.”
Một đôi mắt đen như mực nhìn
chằm chằm không chớp mắt khiến người khác phải run rẩy.
Tuy nhiên Kỷ Uyển không có cảm
giác gì, cô chỉ bình tĩnh nói: “Tôi không nói gì, cậu nghe lầm rồi”
Lúc này Tôn Tiểu Miêu và bạn
của cô ấy là người đầu tiên thu dọn hành lý xong, hai người xách vali xuống đỏ
mặt hỏi Hách Liên Thần: “Anh đẹp trai, anh không thu dọn hành lý sao?”
“Tôi không có hành lý.”
Tôn Tiểu Miêu được đôi mắt ôn
hòa này nhìn chăm chú, toàn bộ trái tim cô ấy đều muốn tan chảy.
Người bạn của Tôn Tiểu Miêu lộ ra nụ cười thuần
thục: “A, hành lý của anh
vẫn để trong xe, chưa mang xuống sao?”
Hách Liên Thần: “Chúng tôi
không có xe.”
Nỗi ám ảnh trên mặt người bạn
của Tôn Tiểu Miêu bớt đi một chút, miễn cưỡng nỉ non một câu —— “Vậy sao!”
Hai người nhìn qua cũng không
giống người trong núi, nếu không phải người trong núi làm sao có thể lên núi mà
không có xe? Hiện ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.