Vũ Quả: “Chờ đã, tôi gọi món.”
Trên đầu số 21 nổi lên một quả cầu ánh sáng nhỏ, giọng
nói trở lại mềm mại và đáng yêu: “Cảm ơn sự hợp tác của quý khách. Xin vui lòng
chọn món mình thích nha ~”
Vũ Quả: "..."
Vua biến đổi sắc mặt trong một giây, ha ha.
Vũ Quả tức gần chết, nhưng ở chỗ người ta cũng không thể
không khuất phục, trong lòng nghĩ Bách Hoa Yến thì Bách Hoa Yến, cùng lắm thì
gọi một hai món ăn, không hợp khẩu vị thì không ăn, dù sao anh ta cũng không
phải đứng đắn đến ăn cơm.
Anh ta chỉ tay vào hai tên món ăn mà ngay cả hình ảnh
cũng không có: “Được rồi, chỉ vậy thôi!”
21: "Đã gọi món cho ngài, ngài có cần đồ uống hay
rượu vang nào khác không? Ở đây chúng tôi có súp nóng, còn có các loại súp cùng
với đồ uống điều chế trái cây tươi..."
Vũ Quả lắc đầu: “Không cần.”
Số 21 hừ một tiếng, nhẹ giọng oán giận: “Quý khách thật
sự là không biết nhìn hàng!”
Vũ Quả tức giận đến mức rất muốn phun tào một hai câu, nhưng
số 21 câm miệng làm bóng đèn... Trong lòng vừa rối loạn vừa hoảng hốt.
Trong phòng bếp có mùi thơm từ từ bay ra, bằng cách nào
đó Vũ Quả cảm thấy càng ngày càng đói, ngửi thấy mùi thơm đều dẫn đến nước
miếng tiết ra. Trong lòng không khỏi thở dài, chỉ ngửi mùi vị, cảm giác trình
độ của nhà hàng này đúng là không tệ, nhưng làm cái gì mà Bách Hoa Yến. Hơn
phân nửa đều là đồ ngọt, một đại nam nhân như anh ta làm sao có thể thích ăn.
Chờ khoảng mười phút, Vũ Quả nhìn thấy một người đàn ông
đi ra khỏi nhà bếp, đó là người mua huy chương ở quầy hàng. Đoán được sẽ nhìn
thấy chính chủ, Vũ Quả cũng không hoảng sợ, giả vờ kinh ngạc: “Ôi... Anh không
phải là…người sáng nay sao? Ăn một bữa ăn cũng có thể gặp, thật có duyên.”
Đối phương nghi hoặc nhìn anh ta hồi lâu.
"Anh là..."
Giống như không nhớ anh ta là ai, hơn nữa cũng không có ý
tiếp tục suy nghĩ, bưng hai cái đĩa từ trong mâm ra, rập khuôn nói: "Củ
sen hoa quế, hoa lựu thịt khô, mời từ từ dùng.”
Sau đó, cứ thế bỏ đi!!
“Kha~kha~kha~”
Bộ não máy đáp lại bằng một nụ cười ... Vũ Quả đặc biệt
muốn đem bộ não máy móc trên bàn ném ra ngoài, một cửa hàng nhỏ sao lại có đồ
chơi trí tuệ cao như vậy, cho dù có, cũng không nên chỉ là làm bóng đèn mà!
Đừng nghĩ là cửa hàng này có gì cổ quái, bộ não máy móc là do con người thao
túng!
Nghĩ như vậy, cũng không dám lộ ra chút manh mối nào,
nhấc đũa nhìn về phía hai mâm thức ăn này. Là người lớn lên ở phố Thiên Điểu,
anh ta biết dùng đũa ăn cơm, chờ anh ta cầm đũa chuẩn bị nếm thử, nhìn thấy món
ăn trên đĩa lại nhịn không được sửng sốt một chút.
Củ sen hoa quế dùng đĩa dài bày biện, để trống 1/3 đĩa vẽ
hoa làm trang trí, bên kia bày củ sen hoa quế, độ dày khoảng nửa cm, trong mỗi
lỗ đều lấp đầy gạo nếp trắng tinh, chỉnh tề nghiêng xếp vào trong đĩa. Trên đó
là những bông hoa quế đỏ và quế khô.
Mùi hương ngọt ngào như vậy khiến anh ta lại không dám
động đũa. Ánh mắt anh ta hướng về một đĩa thức ăn khác, đó là hoa lựu thịt khô,
hai loại nguyên liệu nà ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).