Thời An rũ mắt. Nàng không khỏi nghĩ lần ở trên du thuyền đêm Nguyên Tiêu ấy. Khi đó Mục Trì Thanh đã mơ hồ cảm thấy sự tồn tại của hệ thống. Vậy chẳng lẽ là nguyên nhân này sao?

Ngoại trừ bản thân, Thời An còn không nhịn được lo lắng cho Thẩm gia. Nàng không biết hiện tại đại ca như thế nào, có bị liên lụy hay không. Đáng tiếc những việc này nàng không thể hỏi được từ trong miệng Xuân Thiền, muốn biết, chỉ có thể chờ Mục Trì Thanh trở về.

Trong điện đặt không ít đồ. Trên kệ sách không chỉ có sách giải trí, còn có không ít những quyển cổ văn, điển tịch buồn tẻ nữa.

Tay Thời An cầm chân nến đi đến cạnh bàn, xích bạc uốn lượn trên mặt đất, ma sát với gạch lát nền, phát ra những tiếng vang nho nhỏ, làm cho cả đại điện không đến mức yên tĩnh không tiếng động.

Nàng cẩm lấy một quyển sách du ký trong tay. Phía trên viết những phong tục tập quán của nước ngoài, đọc cũng không đến mức buồn tẻ. Cơ hồ có thể cảm nhận được những gì tác giả tận mắt chứng kiến.

Ngọn nến nhảy múa, thỉnh thoảng bùng lên một tia lửa nhỏ, chiếu sáng khuôn mặt tinh xảo của thiếu nữ.

Kèm theo tiếng cọt kẹt, cửa điện bị đẩy ra. Mục Trì Thanh bước chân vào ngưỡng cửa, cửa điện được người ở phía sau đóng lại.

Toàn thân hắn mặc y phục màu đen, bao trùm không khí lạnh giá, gần như hòa vào bóng đêm. Hắn thoáng nhìn thấy người nằm sấp trên bàn. Đối phương đã ngủ, khuỷu tay còn đè lên nửa trang sách đang đọc dở.

Mục Trì Thanh cúi đầu nhìn. Khi thấy nội dung trong trang sách thì khẽ mím môi, con ngươi đen nhánh giật giật, nhìn khuôn mặt đang ngủ yên ổn của Thời An.

Ngay khi tùy ý chọn một quyển sách. Nàng cũng muốn nhắc nhở hắn rằng nàng muốn rời khỏi nước Thịnh, đúng không.

Một cơn tức giận dâng lên từ đáy lòng. Quyển du ký kia ngay lập tức bị hủy thành mấy phần. Mấy trang sách không đầy đủ từ mặt bàn rơi xuống váy Thời An.

Một đoạn xích bạc thò ra từ dưới váy, uống lượn kéo dài đến cột giường.

Đôi mắt Mục Trì Thanh tối sầm lại. Hắn cúi người bế người đang nằm sấp bên trên lên, đi về phía giường gấm. Một nửa mái tóc dài chưa búi của Thời An đè ở dưới khuỷu tay, một nửa rũ vào trong không trung, tạo ra một độ cung đẹp mắt.

***

Khi Thời An tỉnh lại lần nữa đã là sáng sớm ngày hôm sau.

Thời An xoa thái dương, căn bản không nhớ rõ hôm qua bản thân ngủ như thế nào. Chỉ nhớ bản thân đọc sách một lát, sau đó……

Tầm mắt nàng dừng ở chỗ chân bàn. Chỗ đó còn một mảnh giấy nhỏ, bị chiếc chân ghế chặn lại. Nếu không phải nàng đứng từ chỗ này nhìn thì sẽ rất khó phát hiện.

Thời An xuống giường nhặt mảnh giấy kia lên, liếc nhìn hai lần thì nhận ra. Nàng nhìn lại trên mặt bàn, trống không, quyển du ký hôm qua đã không còn, lại nhìn trên kệ sách, toàn bộ quyển sách tương tự đã được thay thế.

Tối hôm

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play