Sáng sớm hôm nay, hắn chuẩn bị đồ đạc mà trong lòng vui mừng khó tả. Nhưng hắn không hề nghĩ tới, bản thân còn chưa xuất phát thì bên tướng phủ đột nhiên truyền đến tin tức giống như một đòn giáng vào đầu hắn, khiến hắn sửng sốt không thể thở được mấy hơi.
Lời nhắn chỉ có một câu: Tam tiểu thư gọi mãi không tỉnh.
Nếu không phải Lâm Trấn đến đưa tin mà là bất kỳ người nào thì đã bị hắn đánh một chưởng rồi. An An sao có thể hôn mê bất tỉnh.
May mắn hắn còn một chút lý trí, mới sáng sớm tinh mơ không làm chuyện đầu trộm đuôi cướp gì. Xe ngựa một đường phi như nhanh tới tướng phủ, sắc mặt Ninh Khang Vương cực kỳ kém, không người nào dám cản.
Trước khi Mục Trì Thanh tới sân viện đã cảm nhận được tướng phủ khác thường. Gần như trên mặt tất cả mọi người đều hiện lên vẻ lo lắng. Hắn cưỡng ép bản thân không cần suy nghĩ nhiều. Trước khi nhìn thấy An An, tất cả trước mắt đều là giả nhưng tay đang rũ bên người lại không nhịn được mà run rẩy.
Thẩm Thời Hàn canh giữ ở cửa. Một khắc khi nhìn thấy Mục Trì Thanh xuất hiện, hắn cau mày, tặc lưỡi ở trong lòng.
Hôm nay hắn đến viện tử của muội muội từ sáng sớm theo kế hoạch. Hôm qua, hắn cố ý thỏa thuận thời gian trước mặt phụ mẫu. Quả nhiên, người ở viện còn chưa phát hiện có cái gì không đúng.
Một lát sau, Yên Thúy lảo đảo chạy từ trong phòng ra, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng: “Đại công tử, nô tỳ gọi nhưng tiểu thư không tỉnh!”
Mặc dù hai ngày nay, thời gian ngủ của Thời An đã bị nàng kéo càng ngày càng dài hơn. Nhưng nếu có người gọi nàng, nàng vẫn sẽ tỉnh lại. Không giống sáng nay, dưới tìn
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.