Tiêu Lăng Hoàn không biết muội muội đang mắng thầm. Lại nói, vài ngày trước hắn đến Thẩm phủ thật sự là đi thăm Thẩm Thời Hàn. Nếu không phải Thẩm Thời Hàn còn chưa hoàn toàn bình phục, hôm nay cũng sẽ gọi hắn đi cùng rồi.

Tiêu Lăng Hoàn đương nhiên biết muội muội vẫy tay có ý tứ gì. Chỉ là một mình hắn lên du thuyền của các tiểu cô nương thì không hợp lễ nghĩa.

Ánh mắt hắn khẽ rơi vào bóng hình xinh đẹp bên cạnh muội muội. Hắn chỉ cảm thấy hôm nay tam tiểu thư vô cùng động lòng người, môi hồng răng trắng, mày rậm đen như mực, còn có một đôi mắt hạnh tựa như óng ánh nước.

Tiêu Lăng Hoàn đột nhiên cảm thấy hơi tiếc nuối. Hôm nay sao Thẩm Thời Hàn không khăng khăng đòi tới đây chứ. Nếu không thì hiện tại hắn đã có lý do qua bên đó rồi.

Hắn kìm chế thu hồi tầm mắt, vừa muốn xoay người, khóe mắt nhìn thấy gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Sau đó, hắn hành động theo bản năng, không đợi những người khác phản ứng. Hắn đã đẩy cửa sổ ra, bay lên không trung, nhảy đến du thuyền của muội muội. Khuôn mặt của Tiêu Lăng Hoàn nghiêm nghị, vội vàng nói với ba người chưa kịp phản ứng: “Mau �

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play