Cố Thời Khuynh:?!!!
Anh chịu để ý đến cậu sao?! Ngay lập tức, một cuộc oanh
tạc tin nhắn đã nổ ra. ――
Khuynh: [Anh, thật anh vẫn luôn xem những tin nhắn em gửi
cho anh phải không?]
Khuynh: [Bây giờ anh không cần nói em cũng biết rồi. (đắc
ý) jpg.]
Khuynh: [Anh, anh rõ ràng quan tâm em, để ý em.]
Khuynh: [Anh đi tìm em đi. Hay là để em đi tìm anh cũng
được. Anh đang ở đâu?]
…
Cố Thời Hạc bên này đã đọc xong những tin nhắn đó…
“…”
A Khuynh của anh nói không sai, chính anh hình như vẫn
còn quan tâm đến cậu, để ý đến cậu. Nói gì thì nói, du fguf cũng là đứa trẻ
mình đã cưng chiều nhiều năm. Dù cho có bị người kia tỏ tình cưỡng hôn cũng
không nỡ cắt đứt hoàn toàn với cậu. Mấy ngày nay anh ru rú tránh cậu nhưng
trong lòng cũng rối như tơ vò. Dường như anh… càng ngày càng không hiểu rõ lòng
mình.
A Khuynh tổng tiến công, chất vấn anh từ A đến Z, hỏi đến
nỗi khiến anh phải sửng sốt. Tự dưng yêu chiều một người, thích người ta từ ánh
mắt đầu tiên, không kiềm được muốn "bắt cóc" người ta về nhà, sớm
chiều làm bạn, chung sống săn sóc thật tốt.
Đây là "yêu" sao? Không phải tình yêu giữa anh
trai và em trai mà là kiểu tình yêu giữa hai người yêu nhau kia sao?
Nói cách khác, chính anh cũng không tự ý thức được mình
đối xử tốt với A Khuynh như vậy.
"Haizzz…"
Có lẽ là vậy, bét nhất thì Cố Thời Hạc cũng phải chấp
nhận rằng anh thích đứa trẻ này. Nhưng Cố Thời Khuynh đột nhiên tỏ tình khiến
anh không kịp đối mặt với sự này này. Vì trước đó anh cũng chưa từng ý thức
được, hoặc có lẽ đã ý thức được trong tiềm thức nhưng vẫn liên tục tìm cách
tránh né. Còn bây giờ, anh không thể tiếp tục lừa mình dối người nữa. Trước khi
gặp được Cố Thời Khuynh, anh chưa bao giờ lường trước được rằng có một ngày
mình sẽ thích một người đồng giới.
Nhưng đã thích là thích. Chuyện tình cảm luôn đầy phép
màu như vậy.
Có điều ý thức được rồi thì đã sao? Ở bên cạnh nhau sao?
Chưa cần đề cập đến chuyện cha mẹ đồng ý hay không đồng ý. Miệng đời vẫn luôn
khắt khe và có định kiến với tình yêu đồng giới. Nếu đồng ý ở bên nhau thì việc
phải đối mặt với những lời phê phán là một lẽ tất nhiên. Cố Thời Hạc thì không
sao, nhưng anh không muốn Cố Thời Hạc cũng phải chịu dày vò bởi những cái miệng
lắt léo không xương đó.
Thật ra trong khoảnh khắc A Khuynh tỏ tình với anh. Ngoại
trừ vẻ sợ hãi bên ngoài ra thì sâu tận bên trong, vẫn có đâu đó ngọn lửa vui
mừng nhảy lên tí tách. Đúng vậy, là vui mừng, thì ra A Khuynh của anh thích
anh.
…
Cố Thời Khuynh gần như đã tìm tất các ngóc ngách của đại
học Nam Thành. Cuối cùng cậu đưa ra kết luận, anh không ở trong đại học Nam
Thành.
Vậy chàng trai này đang trốn ở xó xỉnh nào rồi?
Chẳng lẽ lại về nhà? Tuy không chắc chắn mấy, nhưng Cố
Thời Khuynh cảm ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).