Hạc Lai Khuynh Thời

CHƯƠNG 38: NGOẠI TRUYỆN - KIẾP TRƯỚC


9 tháng

trướctiếp

(Nam Tầm thời cổ đại là sản phẩm của trí tưởng tượng, không phải là Nam Tầm trong hiện thực. Tác giả là người mới, mong mọi người nhẹ tay) Trong số các trấn ở vùng sông nước Giang Nam, trấn Nam Tầm nhỏ bé là trấn giàu có và đông đúc nhất. Tuy trông thì nhỏ bé, nhưng nó lại vô cùng sung túc dư dả. Trong trấn có rất nhiều nhà phú thương, rất nhiều tai to mặt lớn có tiếng nói trên triều đình. Những thương nhân buôn may bán đắt thì phải kể đến nhà họ Cố, nhà họ Mai, nhà họ Tống, nhà họ Diệp... Những vị có uy tín lớn trong triều đình thì phải kể đến nhà họ Lưu, nhà họ Âu Dương, nhà họ Cố… Đúng vậy, trong trấn Nam Tầm nhỏ bé này có đến hai nhà họ Cố một ngồi Nam, một tựa Bắc. Một nhà thì có truyền thống buôn bán kinh doanh, còn một nhà có truyền thống làm quan triều đình. Thế nhưng có lẽ bởi vì phạm vi và lĩnh vực hoạt động không liên quan đến nhau nên đã gần trăm năm nay, cả hai nhà đều không có bất kỳ một điểm giao nhau nào. Có điều, chuyện gì đến rồi sẽ đến nhanh thôi. Hôm nay, đại thiếu gia Cố Thời Hạc, con trai nhà phú thương họ Cố ở phía Nam mới sáng ra đã bị Cố lão gia Cố Tri Trạch gọi tới cửa để bàn bạc mấy đồng làm ăn. Điểm hẹn gặp mặt là ở quán trà. Mới sáng bảnh mắt, Cố đại thiếu gia đã bị cha mình dựng dậy, vẫn còn đang ngái ngủ. Đêm qua, Cố Thời Hạc ngồi làm sổ sách của cửa hàng nhà mình đến tận khuya, sáng hôm nay lại phải dậy từ sớm để ra ngoài bàn chuyện buôn bán làm ăn. Không còn cách nào khác. Hắn là con trai trưởng trong nhà, cũng là con cả, phải quen dần với việc gánh vác trọng trách sự nghiệp của gia tộc. Cố lão gia cũng là một kẻ chung tình, cả đời chỉ cưới một người vợ, cũng chính là thanh mai trúc mã của lão - Mai Hoạ Tuyết. Do đó, Cố Thời Hạc làm đứa con trai cưng duy nhất của Mai Hoạ Tuyết không phải là con trai trưởng thì còn có thể là gì? Nói xa quá rồi, chung quy lại Cố Thời Hạc vẫn phải lê cơ thể mệt mỏi của mình đến tiệm trà lớn nhất Nam Tầm - Du Trà Hiên. Bước vào một gian phòng riêng, gọi một ấm Chính Sơn Tiểu Chủng, mấy món bánh trà, ngồi yên lặng đợi các vị hôm nay sẽ nói chuyện làm ăn với mình đến. Từ gian phòng riêng này có thể nhìn được tất cả các thể loại khách khứa, ngoài ra còn có thể nghe được câu chuyện do người kể chuyện nhiệt tình thuật lại trôi chảy. Bấy giờ, Cố Thời Hạc giống như ăn no rửng mỡ, vừa ngồi nghe người kể chuyện, vừa quan sát đám đông ra ra vào vào Du Trà Hiên. Cũng đúng vào hôm nay, tiểu công tử nhà quan lại họ Cố ở phương Bắc - Cố Khuynh, sau mười bảy năm bị nuông chiều hết mực trong phủ đã chán ngấy, muốn lẻn ra ngoài phủ để ngắm nhìn thế giới bên ngoài, tiện đường đi dạo đây đó một phen. Cố tiểu công tử trèo tường ra bên ngoài. Tất nhiên, vì sự an toàn của bản thân, chàng đã dẫn theo con hầu thân cận nhất của mình cùng đi. Đáng tiếc số trời lại không độ, Cố tiểu công tử vừa mới đi dạo chưa được bao lâu, bầu trời đã tí tách thả xuống trần gian những hạt mưa lạnh lẽo. Cố tiểu công tử vội vội vàng vàng trèo tường trốn đi nên chắc chắn sẽ không mang dù. Chàng bèn kéo con hầu của mình chạy tới một quán trà trú mưa. Thật trùng hợp làm sao, quán trà này có tên là Du Trà Hiên. Vì vậy Cố Thời Hạc đang nhàn nhã thưởng trà ở gian phòng trên có thể nhìn thấy tất cả những chuyển động phía dưới. Một người ăn mặc đường hoàng, tuổi tầm mười sáu, mười bảy vội vã kéo một con hầu vào trong tiệm trà. Tiểu công tử phía dưới vừa ngẩng đầu lên, Cố Thời Hạc đã sửng sốt ngẩn người ra… Mạch Thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song. Chú thích: Nguyên gốc câu thơ “Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song” thực ra là ngược lại: “Công tử thế vô song, mạch thượng quân như ngọc”, trích trong bài thơ “Khởi liệu uyên ương bổng”

Dịch nghĩa: Người quân tử trên đời không có hai, bước đi trên đường đẹp như ngọc.

Cố Thời Hạc bỗng nảy ra hai câu thơ. Hai câu thơ này cũng là cách hắn miêu tả về người trong mắt. Khuôn mặt nhỏ thó trắng nõn, đôi mắt lấp lánh long lanh, khuôn miệng nhỏ nhắn đo đỏ, chiếc mũi thon thả, hàng lông mày đẹp như tranh vẽ. Đây là tiểu công tử nhà ai? Tại sao trước đây hắn chưa từng thấy chàng? Người này quả thực rất tuấn tú. Nhất kiến chung tình, cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi. Ngay tức khắc, hắn ngừng uống trà, cũng không có tâm trạng để nói chuyện làm ăn nữa. Cố Thời Hạc vội ra hiệu với con hầu bên cạnh, bảo nó hẹn lại lịch với các vị đến bàn chuyện rồi rảo bước xuống lầu, đi đến chỗ của thiếu niên kia. Đây là lần đầu tiên Cố Khuynh vào một tiệm trà như thế này, chàng cảm thấy khá mới mẻ tò mò. Vì vậy chàng quan sát xung quanh một hồi, sau đó tìm một bàn còn trống ngồi xuống. Tiểu nhị lập tức đi đến cạnh chàng: "Bẩm thầy, thầy muốn gọi cái chi? Thầy có muốn dùng chút gì đó lót dạ không?" Cố Khuynh lấy tay chống cằm, suy nghĩ một lát, hỏi: "Chỗ các ngươi có gì ngon không?" "Vậy khá nhiều đấy. Chỗ của chúng con, đồ uống thì có Đại Hồng Bào, trà Lục An, Chính Sơn Tiểu Chủng, Bích Loa Xuân, Hoàng Sơn Mao Phong... Bánh thì có há cảo, xíu mại, xôi gà lá sen, bánh quế, bánh đậu xanh, bánh vừng, bánh bao xá xíu, bánh rán vừng... Nếu thầy đói bụng cũng có thể gọi thêm đồ ăn. Đồ ăn Du Trà Hiên của chúng con rất nổi tiếng, có..." Cố Khuynh kiên nhẫn nghe tiểu nhị quán trà huyên thuyên một hồi rồi nhìn vào thực đơn, gọi mấy món trà bánh và đĩa đồ nhắm. Trà bánh và đồ nhắm thoáng chốc đã được bưng lên, hai mắt của Cố Khuynh sáng long lanh, thoạt nhìn trông như chàng chưa từng thấy thế giới, chuẩn bị bắt đầu ăn. Quả thật, Cố tiểu công tử đã ăn biết bao nhiêu của ngon vật lạ trong biệt phủ, dĩ nhiên sẽ không bao giờ tìm đến những món ăn dân dã tầm thường. Cố Thời Hạc đi đến trước mặt Cố Khuynh, nhìn thấy Cố tiểu công tử đang dùng cơm một cách rất tao nhã. Dù gì cũng là tiểu công tử được nuông chiều từ bé đến lớn, bây giờ mới có dịp đi ra ngoài. Cho dù đây là lần đầu tiên chàng được nếm thử của ngon trước mắt, nhưng từng cái giơ tay nhấc chân khi ăn vẫn rất ra dáng con nhà quan. Khuôn mặt của Cố Thời Hạc bỗng chốc dịu dàng hơn hẳn. Hắn bước từng bước về phía trước, đánh tiếng hỏi: "Xin chào, tại hạ Cố Thời Hạc. Vừa rồi ta mới thấy công tử thì có cảm giác như vừa gặp đã quen. Không biết liệu tại hạ có may mắn được kết bạn với công tử hay không?" Cố Khuynh đang im lặng ăn ngẩng đầu lên, rau còn đang nhồi trong miệng, hai má chàng phồng lên vì ngậm đồ ăn, trông cực kỳ đáng yêu. Cố tiểu công tử khó khăn lắm mới nuốt trôi được miếng rau trong miệng, sau đó chàng cẩn thận ngắm nghía người trước mặt. Người này khoác lên mình áo trường sam trắng, đường viền cổ áo thanh tú mà cao quý, dáng người cao thẳng như cây tùng, trong tay cầm một chiếc quạt xếp, ngũ quan ngay thẳng, ôn nhuận như ngọc, anh tuấn nho nhã. Khuôn mặt hắn cho người ta cảm giác khó gần nhưng lễ độ lịch sự, hẳn là hắn cũng giống với chàng, cũng là công tử của một gia đình có quyền có thế. Vì vậy chàng nở nụ cười, nói với hắn: "Được, ta tên là Cố Khuynh, có muốn ngồi xuống ăn cùng không?” "Thật sự trùng hợp, không ngờ rằng công tử cũng họ Cố, khó trách vừa rồi Cố mỗ lại cảm giác công tử vừa gặp đã quen." "Ồ? Ta là tiểu công tử của nhà họ Cố ở thành Bắc, còn ngươi?" Thì ra là tiểu công tử nhà họ Cố ở thành Bắc. Hình như trước đây hắn đã từng nghe người ta nói rồi. Chẳng qua do nhà họ Cố bảo vệ chàng quá kỹ nên Cố Thời Hạc vẫn chưa nhìn thấy mặt Cố Khuynh. Cố Thời Hạc nở nụ cười: "Ta là đại thiếu gia nhà họ Cố ở thành nam. Nhà ta làm việc buôn bán, rất vui được gặp." "Ngài nói chuyện văn vẻ lịch sự như thế với ta, ta nghe không được tự nhiên. Không cần khách khí như vậy đâu." Cố Khuynh cắn một miếng xíu mại, nói với Cố Thời Hạc. "Xin vâng." "Ta nói nhỏ cho ngài biết, thật ra là ta lén chạy ra ngoài đi chơi, ngài phải giữ bí mật cho ta, không được nói cho người khác." Cố Thời Hạc đã nhìn ra được, mỉm cười nói: "Tất nhiên." "Thật ra ta đã lớn thế này rồi mà bây giờ mới nhìn thấy thế giới bên ngoài lần đầu tiên..." "Công tử..." Con hầu của Cố Khuynh kéo áo chàng, ý bảo chàng không nên nói chuyện riêng tư của mình ra cho một người lạ mặt chưa gặp được bao lâu như vậy. Cậu nhỏ nhà nó khờ dại hồn nhiên, không bao giờ tính toàn, sẽ không thấy những thứ này. Nếu gặp phải người xấu, thì dù có cho nó mười lá gan nó cũng không cứu nổi chàng.(Ngọc Anh x T Y T) Nó không nghĩ rằng công tử nhà mình lại không hề gì với lời của nó: "Không sao, ta tự biết đong đếm." Sau đó chàng lại nói với Cố Thời Hạc: "Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy thế giới bên ngoài, Cố công tử, ngài biết gần đây có chỗ nào chơi vui vui một chút không?" Con hầu của Cố Khuynh thở dài, đi cùng chàng. Cùng lắm thì nó trông công tử nhà mình một tí, không để công tử nhà mình bị người ta lừa đi mất. Cố Thời Hạc suy nghĩ rồi nói: "Phố bán quần áo ở thành đông có rất nhiều đồ ăn vặt. Ngoài ra cũng có thể đi dọc bờ sông ngắm nhìn hàng trăm toà nhà xung quanh, hay ngồi thuyền bơi từ thành nam đến thành bắc. Nếu như Cố công tử đây không chê, Cố mỗ có thể đi chơi với người. Đến lúc đó cũng có thể đưa Cố công tử về đến Cố phủ ở thành Bắc bình an." Cố Khuynh nghe xong, đôi mắt lập tức sáng rỡ, không nháy mắt nhìn chằm chằm Cố Thời Hạc: "Được, được. Vậy phiền Cố thiếu gia rồi." Cố Thời Hạc bị người nhìn chằm chằm cũng hơi ngượng ngùng, uống một ngụm trà che dấu nội tâm đang rung động: "Không phiền, sau này gọi ta là Thời Hạc được rồi." Hắn cầu còn không được. "Được, Thời Hạc huynh ~" "! ! !" "!!!" Hắn không nghĩ thiếu niên ấy lại gọi hắn như vậy. Thanh niên ngồi đối diện chàng nghe thấy chàng gọi xong, hai lỗ tai không kìm được đỏ bừng lên. Thiếu niên không hề ý thức được mình đang trêu ghẹo người khác, tiếp tục thêm mắm thêm muối - "Mọi người trong nhà đều gọi ta là A Khuynh, Thời Hạc huynh cũng có thể gọi ta như vậy." "A Khuynh." "Dạ." Thiếu niên cất giọng lảnh lót đáp lại. Lúc này, cơn mưa bên ngoài cũng vừa tạnh. Cố Khuynh gọi tiểu nhị, chuẩn bị tính tiền. Tiểu nhị kiểm kê lại số lượng món ăn cậu nhỏ Cố đã dùng, nói một vài con số. Cậu nhỏ Cố trông có chút bất lực nhìn về phía con hầu nhà mình. "..." "..." Hai người nhìn nhau không nói gì. Rất rõ ràng, cậu nhỏ Cố trèo tường chạy trốn trong tình thế rất vội vàng, không mang đủ ngân lượng. Ngay khi cậu nhỏ Cố định nói với tiểu nhị rằng: 'Các ngươi có thể ghi sổ được không? Để hôm nào ta gọi người nhà mang tiền đến trả sau.' thì Cố đại thiếu gia đã mở miệng. "Ta trả tiền cho vị tiểu công tử này." Nói xong, hắn lấy tiền trong túi ra, đặt bạc lên bàn. "Dạ vâng." Tiểu nhị mỉm cười nhận tiền. "Thời Hạc huynh... chuyện này." "Ta và A Khuynh vừa gặp đã quen, thật sự là chuyện đáng mừng. Lần này coi như ta mời khách, lát nữa đi chơi, ta cũng có thể mời thêm bữa nữa." "Vậy thật sự cảm ơn huynh. Lần sau nếu gặp mặt, ta sẽ mời huynh sau." "Được, vậy Cố mỗ cung kính không bằng tuân mệnh." Cố Thời Hạc làm nên chuyện, bật cười nói với chàng. Cố tiểu công tử vẫn không biết rằng sau này chàng sẽ phải lấy cả bản thân ra để gán nợ, vui tươi hớn hở đi theo sau Cố đại thiếu gia. Hai người đi dạo phố quần áo ở thành đông, ăn không ít đồ ăn vặt là đặc sản của địa phương - "mì Song Giao", "bánh Định Thắng", "Tầm Đề", "bánh Hồng Cao"... Hai người cùng đi dạo giữa hàng trăm toà nhà, buổi tối đến lại xem người ta đốt pháo hoa, sau đó thì đi thuyền từ thành nam tới thành bắc, tiện đường ngắm nhìn cảnh đêm ở trấn Nam Tầm nhỏ bé. Cuối cùng, thuyền dừng lại ở nhà họ Cố thành bắc. Cố tiểu công tử biến mất gần một ngày, chỉ để lại đúng một tờ giấy nhắn lại - [Ta ra ngoài mua sắm, tối nay về nhà, đừng mong.] khiến tất cả mọi người trong Cố phủ ai ai cũng đều lo lắng. Cũng may người đã bình an vô sự, được một vị công tử đưa về đây. Nhà họ Cố hôm nay như mắc ân sâu nghĩa nặng với Cố Thời Hạc đã chăm sóc Cố Khuynh. Sau khi biết được hắn là đại thiếu gia của Cố phủ thành nam thì vui mừng mà nhếch lông mày. Cố lão gia thành bắc tỏ lòng rằng hôm nào nhất định phải tự mình đến cửa bái tạ cảm ơn. "Cảm ơn Thời Hạc huynh đã giúp đỡ ta hôm nay. Ta thực sự rất vui." "Em không cần khách khí với ta như vậy. Hôm nay chơi cả ngày trời, chắc A Khuynh cũng mệt rồi. Về nhà nhớ nghỉ ngơi cẩn thận nhé, lần sau gặp." Khuôn mặt thiếu niên tươi tỉnh: "Vâng, lần sau gặp." Nhất định sẽ gặp lại. Thanh niên thấy nụ cười của chàng, thầm khẳng định chắc nịch trong lòng. Tới khuya Cố Thời Hạc mới về đến Cố phủ thành nam. Vừa vào tới cửa đã thấy Cố Tri Trạch mặt mày u uất nhìn hắn: "Tên nhóc nhà con, con làm cái gì vậy? Ta nghe người nói rằng hôm nay con thả chim bồ câu của Trần Sinh đi? Trần Sinh là đối tác mà Cố Thời Hạc phải đi bàn chuyện làm ăn cùng ngày hôm nay. "Khụ, khụ." Cố Thời Hạc thoáng chút chột dạ: "Cha, hôm nay con gặp tiểu công tử của nhà họ Cố thành bắc, vừa gặp đã quen nên hàn huyên vài câu. Vì không muốn chậm trễ chính sự nên đã hẹn Trần thúc hôm nào khác để bàn lại." "Tiểu công tử nhà họ Cố thành bắc? Trước đây ta chưa từng thấy con để ý đến người khác như vậy. Thôi thôi, chuyện này bỏ qua đi." Cố Thời Hạc nhẹ nhõm thở phào một hơi: "Cảm ơn cha." Ngày hôm sau, quả nhiên Cố lão gia thành Bắc tự mình đến cửa bái tạ. Cố Tri Trạch khá bất ngờ. Người tới là khác, do đó lão chiêu đại vị Cố lão gia này rất thịnh soạn. Hai vị Cố lão gia trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Cố Thời Hạc nói với Cố lão gia thành bắc rằng cứ nhốt Cố Khuynh trong Cố phủ thành Bắc từ năm này qua năm khác cũng không phải cách. Hắn xin cho hắn được đưa Cố tiểu công tử ra ngoài đi dạo thường xuyên, để giúp chàng ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Cố Thời Hạc cũng bày tỏ rằng hắn chắc chắn sẽ bảo vệ, bao bọc Cố tiểu công tử thật kỹ. Cố lão gia vui vẻ đồng ý. Từ nay về sau, hai Cố phủ thành nam thành bắc cũng coi như đã làm thân với nhau. Con hầu cùng tới Cố phủ thành nam bái phỏng với Cố lão gia thành bắc nói chuyện này cho Cố tiểu công tử đang bị phạt cấm túc trong phòng vì tội dám trèo trộm ra ngoài để đi chơi. Cố tiểu công tử biết chuyện xong quả nhiên rất vui vẻ. Vậy là sau này chàng có thể quang minh chính đại ra ngoài chơi rồi! Quả nhiên chàng không nhìn lầm người. Thời Hạc huynh thật sự là một người rất tốt! Hôm sau, Cố Thời Hạc tìm đến bạn thân của mình, thiếu gia của nhà họ Diệp, Diệp Dị An. Hắn ngồi xuống, không nói gì, dáng vẻ có tâm sự hiển thị rõ ràng trên khuôn mặt. "Sao thế? Để ta đoán xem, vẻ mặt này của ngươi... ngươi gặp được người trong lòng?" "... Sao ngươi biết?" "Nhìn dáng vẻ mất hồn mất vía của ngươi là đoán được thôi." “Dịch An, ngươi có biết tiểu công tử Cố Khuynh của nhà họ Cố thành bắc không?" "Hình như là có một người như vậy. Có điều ta chưa từng thấy mặt." "Ta nhất kiến chung tình với em ấy." "Ngươi nói ai? Nhất kiến chung tình với ai? Tiểu công tử của nhà họ Cố?" Rõ ràng tin tức này là đủ để khiến Diệp Dị An vứt ba hồn bảy vía lên mây. "Đúng vậy." "Thời Hạc ơi là Thời Hạc. Ta ở bên cạnh ngươi nhiều năm như vậy, nhưng chưa bao giờ ta ngờ rằng, trông ngươi như thế mà cũng sẽ thích nam tử. Lúc đầu ta còn nghĩ người ngươi để ý là cô nương nhà ai cơ." "Ta không nghĩ rằng chuyện này có vấn đề gì. Nói chính sự đi, Dịch An, ngươi có biết phải theo đuổi người trong lòng, khiến người ấy cũng thích lại mình như thế nào không?" "Sao, muốn theo đuổi tiểu công tử nhà họ Cố thành bắc sao?" "Ngươi đường đường là con trai trưởng của một nhà phú thương. Còn phải nghĩ làm gì nữa? Cứ bảo cha ngươi tới cửa cầu hôn trực tiếp người ta là được rồi?" Cố Thời Hạc: "..." Cũng không phải là không thể. Cố Thời Hạc: "Như vậy rất ngang ngược. Ta cho rằng chuyện tình cảm nên để lưỡng tình tương duyệt là tốt nhất. Hơn nữa bọn ta mới quen biết nhau không lâu. Mới thấy mặt một lần đã bảo cha tới thẳng cửa cầu hôn, không nói đến việc cha đồng ý hay không, nhưng tỷ lệ bị Cố tiểu công tử từ chối là rất lớn. Như vậy không ổn lắm." "Nói nghe cũng có lý. Được rồi, để ta nghĩ một lát xem. Nếu là ta, ta sẽ thường xuyên hẹn hắn ra ngoài chơi, thường xuyên ở bên hắn bầu bạn, có gì ngon hay có trò gì thú vị cũng sẽ nghĩ đến hắn đầu tiên, chia sẻ cho hắn đầu tiên. Cứ như vậy, cho dù tim hắn có là tảng đá thì có lẽ cũng sẽ bị nung chảy." "Dịch An không hẹn mà có cùng cách nghĩ với ta. Ta cũng đang có ý này." "Ta đây chờ tin tốt của ngươi. Lúc nào hai người bái đường nhớ gửi thiệp mời cho ta. Đến lúc đó ta nhất định sẽ chúc mừng ngươi bằng một khoản lớn." Cố Thời Hạc nở nụ cười, lấy quạt xếp trong tay gõ lên đầu bạn thân: "Nói vớ va vớ vẩn gì vậy. Theo đuổi được hay không vẫn chưa biết đâu." Từ đó về sau, Cố đại thiếu gia thật sự hẹn Cố tiểu công tử xuất môn du ngoạn rất thường xuyên. Mùa đông, bọn họ cùng nhau nhìn ngắm bức tranh cây mai dưới tuyết. Mùa xuân, bọn họ cùng nhau đạp thanh ngắm đào. Mùa hè, bọn họ cùng nhau bơi thuyền ngắm sông. Mùa thu, bọn họ lại cùng nhau dạo hoa viên thả đèn lồng. Bọn họ cùng ăn các món ăn đặc sản Nam Tầm, cùng xem những bữa tiệc pháo hoa đẹp nhất Nam Tầm, cùng chèo thuyền với nhau vô số lần, cùng đi tới tiệm trà nghe sách, cùng tới nhà đối phương làm khách... Mỗi khi Cố đại thiếu gia có thức ăn ngon hoặc trò chơi gì đó thú vị sẽ đưa đến tay Cố Khynh đầu tiên. Bầu bạn ở bên, cưng chiều vô hạn. Hôm nay, Cố đại thiếu gia cũng hẹn Cố tiểu công tử ra ngoài chơi như thường lệ. Hai người đến vùng ngoại ô thả diều. Cố Khuynh dùng một tay kéo ống tay áo của Cố Thời Hạc, một tay buộc diều bắt đầu chạy. Chạy được một lát, con diều đạp gió bay lên trời cao. Bấy giờ chàng mới chạy chậm lại, hài lòng nhìn con diều mình đã thả. "A Khuynh." Cố Thời Hạc đột nhiên gọi. "Dạ? Có việc gì vậy?" "Lòng ta có em." "Ta biết." "Hả?" Cố Thời Hạc nhíu mày. "Huynh tốt với ta như vậy, ta cũng không phải là đồ ngốc, sao lại không nhìn ra được chứ?" "Vậy A Khuynh cũng biết, ta nhất kiến chung tình với em. Lần đầu tiên thấy em ở Du Trà Hiên, ta đã động lòng." "?!!! Việc này thì ta không biết thật." "Ít ngày nữa ta sẽ bảo cha đến cửa cầu thân, không biết A Khuynh có đồng ý không?" "Tất nhiên rồi... em đồng ý." Sau một thời gian, Cố Thời Hạc cảm thấy rằng đã đến lúc. Hắn ngỏ lời với cha của mình, xin cha hắn đến Cố phủ thành bắc cầu hôn. Trước đây, Cố Thời Hạc đã nói với mẹ mình rằng mình có ý với Cố tiểu công tử thành bắc. Mai Hoạ Tuyết nghe xong cũng tỏ ra hiểu cho hắn. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn nói với Cố Tri Trạch. Cố Tri Trạch biết rồi cũng không bất ngờ: "Con đó, ta cứ bảo sao con cứ dăm ba bữa không có việc gì là chạy đến Cố phủ thành bắc, thậm chí còn hay mời Cố hiền chất đến chơi nhà. Thì ra là do con có lòng dạ như vậy." Thật ra Mai Hoạ Tuyết đã lén nói với Cố Tri Trạch chuyện con trai nhà mình thích Cố Khuynh từ lâu. Cố Tri Trạch biết chuyện rồi thì cẩn thận quan sát Cố Khuynh lúc chàng đến chơi phủ. Lão chỉ cảm thấy càng ngày nhìn càng thích "con dâu tương lai" này. Nếu có thể thật sự khiến chàng trở thành "con dâu" của lão thì không còn gì bằng. Ngày hôm sau, Cố Tri Trạch dẫn theo một đoàn sính lễ dài tới cửa cầu hôn. Lúc Cố lão gia thành bắc nhìn thấy người tới cửa cầu hôn là Cố Tri Trạch thì có đôi chút giật mình. Nhưng thật ra lão cũng không có phản cảm gì với vị hiền chất Cố Thời Hạc thường hay đến rủ Cố Khuynh đi chơi. Cố lão gia nói Cố Tri Trạch chờ một lát. Lão tới phòng của con trai mình hỏi chàng, xem chàng có đồng ý chuyện hôn nhân này hay không. Cố tiểu công tử mới rồi đã biết được cha của Cố  Thời Hạc tới cửa cầu hôn chàng từ miệng của con hầu, giờ phút này trở nên hưng phấn khó kiềm chế được. Thấy cha mình tới hỏi ý, dĩ nhiên chàng sẽ gật đầu đồng ý với cha. Cố lão gia nhìn thấy dáng vẻ trầm luân của con trai mình thì thở dài một hơi. Đúng là người lớn rồi thì không thể giữ lại trong nhà. Lão có cảm giác củ cải trắng nho nhỏ mình dốc tâm săn sóc cũng bị người khác hái đi mất. Vậy là hai nhà Cố phủ thành nam và thành bắc cứ như vậy mà định việc hôn nhân. Mấy ngày sau, nhà họ Cố thành nam gửi sính lễ cho nhà họ Cố thành bắc. Người đứng xem chuyện vui trước phủ chật như nêm cối. Bà mối và Cố lão gia thành nam xếp hàng trong sân với những người mang của hồi môn như vàng miếng, ngọc trai, ngọc lục bảo, mã não, san hô, vàng bạc, đồ trang trí, lụa sa tanh, giấy tờ gia sản... Ba mươi sáu hộp được chất đầy, vô cùng xa hoa phong phú. Trong lúc thư thái rảnh rỗi, người Nam Tầm trong sân nói chuyện say sưa. Mọi người hai nhà chọn ngày lành tháng tốt, bắt đầu chuẩn bị các công việc cho ngày đại hôn của hai bảo bối trong nhà. Hai nha mở tiệc khắp chiêu đãi từ bạn bè thân thiết đến danh gia vọng tộc. Nhà họ Mai, nhà họ Lưu, nhà họ Âu Dương, nhà họ Tô, nhà họ Tống, nhà họ Lý… Hầu như mời gần hết nhà các đại phú thương và quan lại của Nam Tầm, còn có cả các danh môn từ khắp mọi miền đất nước. Trong đó không thể thiếu những gia đình đã kết thân nhiều thế hệ với nhà họ Cố thành nam, trong đó là nhà họ Diệp cùng làm nghề buôn bán. Thiệp mời của nhà họ Diệp là do Cố Thời Hạc tự mình đến Diệp phủ giao tận tay cho Diệp Dị An. “Không ngờ rằng cậu thật sự rước tiểu công tử nhà họ Cố kia về nhà. Thời Hạc, chúc mừng chúc mừng!” “Vậy Dịch An huynh tính đi bao nhiều tiền mừng cưới đây?” “Vừa đến đã đòi huynh đệ của ngươi phải mừng tiền? Được được được, chắc chắn không thể thiếu phần của ngươi.” "Ha ha ha ha ha ha." Ngày đại hôn đã tới, tiết trời trong trẻo, ngày lành tháng tốt, thập lý hồng trang, tam thư lục lễ, chồng cưới vợ cheo. Chú thích: Thập lý hồng trang: Mười dặm hồng trang.

Chú thích: Tam thư lục lễ:

Tam thư lục lễ có một tên gọi khác là Tam môi lục sính, đây là nét văn hóa trong hôn lễ xưa của người Trung Quốc.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp