“Anh làm gì
vậy?” Vân khuynh choáng váng, đó là sầu riêng đấy, bình thường sờ một cái đã
ghét nó đâm vào tay, anh lại quỳ lên trên đó!
“Bà xã, anh
biết sai rồi, mua xiên nướng và trà sữa em thích nhất cho em này, em tha thứ
cho anh lần này đi, anh cam đoan không có lần sau nữa đâu.” Ánh mắt Sở Diệu
mang theo chút đáng thương và cần xin, nhưng vẻ mặt lại có chút khó để hình
dung, có lẽ sầu riêng thật sự rất châm chích, nét mặt anh mất đi khống chế, đặc
biệt là cặp lông mày cau chặt lại.
Khó nhìn thấy
được anh tự giác như vậy, Vân Khuynh chậm rãi đi tới: “Không phải anh không cho
em ăn xin nướng sao?”
“Ăn, bà xã muốn
ăn cái gì thì ăn cái đó, sau này anh tuyệt đối sẽ không ngăn em nữa.” Sở Diệu
di chuyển đầu gối một cách cẩn thận, bất cẩn quá, phải nên mua thêm cái bảo vệ
đầu gối mới đúng, đúng thật là châm chích quá đi.
Lúc nãy nên cắt
phần đầu ngọn đi, đúng là ngốc.
“Em không thể
tin vào lời nói của anh được, em nhớ mấy hôm trước anh còn không để ý tới em.”
Vân Khuynh đứng khoanh tay, cô khẽ hếch cằm, lúc đang ở bệnh viện, Vân Khuynh
phải làm nũng thật tốt thì Sở Diệu mới để ý đến cô.
Sông có khúc,
người có lúc, Vân Khuynh cũng muốn lấy lại sức mạnh của người vợ.
“Anh không có,
anh nào dám, bảo bối, anh thật sự biết sai rồi, sau này chắc chắn sẽ không dám
lừa em nữa, thật ra anh muốn nói với em r� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.