Như cảm nhận được có người đứng trước mặt, không để Nguyễn Tri Vi nhìn thêm, Thẩm Yến mở mắt ra.

Vừa mở mắt ra liền thấy cô đang đứng trước mặt, đôi mắt đỏ hoe nhưng lần này chắc chắn không phải vì chuyện tối qua.

Thẩm Yến cũng đoán được lý do, anh không muốn cô lo lắng nên cố tình nói với giọng điệu hờ hững: "Trong lúc làm việc anh vô tình ngủ quên, ghế của em rất thoải mái, anh ngủ rất ngon."

"Sao anh không về nhà ngủ?" Nguyễn Tri Vi hỏi.

"Anh ngủ quên lúc nào không biết." Thẩm Yến trả lời đơn giản, anh không muốn cô hỏi thêm nên đổi chủ đề: "Em ăn sáng chưa? Hay gọi người mang tới."

Nguyễn Tri Vi lắc đầu: "Không, em sẽ làm cho anh."

"Em...."

"Em không sao." Nguyễn Tri Vi nhấn mạnh một lần nữa. Nguyễn Tri Vi của tối qua là của tối qua, của hôm nay là của hôm nay. Cô đã khôi phục trạng thái như trước: "Để em làm bữa sáng cho anh."

Thấy cô kiên quyết như vậy, anh đồng ý: "Được."

Sau khi thấy Nguyễn Tri Vi ra khỏi phòng ngủ, Thẩm Yến mới dám cử động cổ mình, cả đêm ngồi ngủ như vậy cổ anh đã cứng đờ đến mức không còn cảm giác. Thậm chí khi cử động còn nghe thấy tiếng răng rắc của xương.

Cố gắng chịu đựng sự khó chịu, anh vừa xoa cổ bị đau vừa nhìn vào điện thoại. Nếu không có chuyện gì xảy ra thì hôm nay nhóm anti-fan sẽ nhận được những hình phạt thích đáng.

Đợi một lúc, mùi cháo từ trong bếp truyền ra. Thẩm Yến ngửi được, mùi cháo nóng rất quen thuộc, là mùi cháo kê.

Chỉ cần ngửi được mùi hương này, Thẩm Yến liền cảm thấy đầu óc bình tĩnh lại, giống như mọi vất vả, phiền lo đều bị cuốn trôi.

Anh đặt điện thoại xuống, lặng lẽ nhìn phòng ngủ của Nguyễn Tri Vi, rèm cửa, chăn và ga trải giường đều có màu vàng nhạt, đèn sáng trưng. Trên tường còn vương lại ánh nắng, ánh sáng mờ nhạt và bóng tối đan xen với nhau tạo nên sự ấm áp, đồ đạc trong phòng mang tông màu ấm được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp giống như cảm giác cô mang đến cho mọi người.

Cùng với mùi cháo, Thẩm Yến đột nhiên sinh ra một loại ảo giác rằng vợ đang nấu cơm cho mình, hai người cùng nhau trải qua những ngày tháng bình yên.

Không lâu sau, cháo kê đã chín. Nguyễn Tri Vi còn nấu thêm hai món ăn kèm, đều là món tự tay cô làm, trứng bác cà chua và khoai tây bào chua cay, cô vẫn nhớ Thẩm Yến rất thích đồ ăn cô nấu.

Khoai tây bào có độ dày đồng đều, màu ớt đỏ dính ở rìa miếng khoai tây chiên, trứng bác với cà chua có màu sắc ngon mắt, kích thích khẩu vị. Nguyễn Tri Vi đặt tất cả các món ăn lên, để Thẩm Yến ngồi xuống trước còn mình cởi tạp dề.

Dây thắt của tạp dề ở sau lưng. Dạo gần đây Nguyễn Tri Vi bận đóng phim nên ít khi vào bếp, động tác cởi tạp dề có chút lúng túng, cởi hai lần đều không được, đang định tiếp tục cởi thì có giọng nói vang lên: "Anh cởi cho em."

"À...vâng."

Khi cởi tạp dề, hai người không thể không đứng gần nhau.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play