Bạn học Ổ Vân Vân ngược lại rất biết
nịnh nọt, Trần Việt cười nói: “Nhưng bọn họ không phải là đã biết anh và em ở
bên nhau rồi sao?”
Ổ Vân Vân chống cằm: “Vậy không sao cả,
về sau em khiêm tốn một chút là được, tuyệt đối không thể ở trước mặt bọn họ
nói tốt về anh, bây giờ đều phải nói xấu anh, tuyệt đối không thể cho người ta
biết anh vừa đẹp trai vừa thâm tình, em vừa đẹp vừa đáng yêu, chúng ta nam
thanh nữ tú, trời đất tác thành.”
Ở dưới gầm giường giống như có người
đang hỏi: “Vân Vân, bạn lại đang nói chuyện với bạn trai của bạn sao?”
Ổ Vân Vân quay đầu: “Đúng vậy, cái chân
giò lợn lớn này, lại có thể bắt tôi giúp anh ấy làm bài tập về nhà, coi như tôi
đã có thể nhìn thấu con người này, nói về bạn gái rõ ràng chính là để tìm người
giúp anh ấy làm bài tập về nhà.”
Trần Việt: “???”
Ổ Vân Vân quay đầu hướng về phía Trần
Việt: "Nhìn kìa, chính là như vậy. ”
Trần Việt: “...”
Cho dù ở thế giới nào, Ổ Vân Vân quả
nhiên nắm giữ tinh túy thâm sâu của những tên học giả “không não”.
Cũng bởi vậy, để phòng ngừa bạn cùng
phòng "mưu toan", Ổ Vân Vân phải đến chỗ Trần Việt ở thường xuyên
hơn, có mấy lần vào cuối tuần còn ở lại qua đêm, đương nhiên là cô ngủ ở một
căn phòng khác.
Trần Việt là người đoan chính, Ổ Vân
Vân cũng không cần phải lo lắng.
Hơn nữa một khi con người cô đã buông
lòng phòng bị, gan liền rất lớn, có lúc ngủ trưa đều quên đóng cửa.
Mùa hè, mặc váy ngắn nằm xuống giường,
đưa lưng về phía cửa, vạt váy gấp lên, Trần Việt đành phải giúp cô đóng cửa
phòng lại, thay cô đề phòng mình.
Ổ Vân Vân trước đây đều chưa từng rút
ra bài học, có lúc vào buổi sáng cô mơ mơ màng màng mặc đồ ngủ đi vệ sinh, đụng
phải Trần Việt đi ra.
Động tác của Trần Việt dừng lại, ánh
mắt đảo qua cô.
Ổ Vân Vân đi vệ sinh xong, mới có thời
gian hoạt động đại não, hồi tưởng lại ánh mắt của Trần Việt, đi qua trước gương
mới ý thức được: À, cô không mặc áo ngực, mà áo ngủ còn có chút xuyên thấu...
Trước khi đi ngủ, cô đều có thói quen
cởi áo ngực, nếu không sẽ không thoải mái, con gái đều có kinh nghiệm này,
không thể mặc áo ngực đi ngủ.
Nói tóm lại, Trần Việt đã nhìn thấy
ngực cô.
Lúc ấy, Ổ Vân Vân đứng ở trước gương,
dùng hai tay sờ ngực mình, một tay đã có thể bao trùm, thật sự có chút nhỏ.
Haiz, thật đáng tiếc.
Các mỹ nhân thường thấy ở trong phim
đều có thể khiến áo ngủ nhô lên, gợi cảm không chịu nổi, Ổ Vân Vân đại khái chỉ
có thể dùng bụng đẩy áo ngủ lên.
Kỳ thực, cô vốn định nếu thật sự muốn
cùng Trần Việt cái gì đó, có thể kiêu ngạo mà to gan phát ra một câu: "Anh
hài lòng với những gì anh thấy chưa", nhưng hiện tại nghĩ lại chỉ có thể
nói: "Đàn ông, muốn có sân bay riêng không?"
Thật chua xót.
Sau khi sự việc xảy ra, mỗi lần gặp
Trần Việt, rốt cuộc là vẫn có chút xấu hổ.
Cô vừa nói chuyện này với các chị em ở
ký túc xá, bọn họ đã ngay lập tức có cách.
Giải pháp được đưa ra là mua đồ ngủ thể
thao, cái loại không có vòng thép, thoải mái đến mức có thể mặc để ngủ, không
còn sợ lúc mơ mơ màng màng đi ra ngoài đi vệ sinh nữa.
Cũng có thể mua đồ lót thể thao với
miếng mút bên trong, người lười biếng nhất định phải có, không chỉ mặc đi ngủ,
mà còn làm cho cô nhìn trông đầy đặn hơn rất nhiều.
Ổ Vân Vân lúc ấy liền động tâm đến mức
ngay lập tức đi đặt hàng.
Chính xác, khi Ổ Vân Vân mặc xong bộ đồ
ngủ và lại đi ra, ánh mắt của Trần Việt chấn động trong nháy mắt, không thể tin
nổi mà nhìn cô một cái.
Hiệu quả rất tốt.
Chỉ là...
Đêm đó Ổ Vân Vân mặc nó ngủ, thật sự là
quá dày nên rất nóng, theo bản năng cô li� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.