Ổ Vân Vân đứng dậy bưng chậu của Ô Ô lên đi về phía máy lọc nước.

Thật là thẹn thùng, cô chưa từng thấy chó của người khác học theo chủ nhân mà kêu, còn chuyên môn học về phương diện này, chẳng lẽ Ô Ô có thiên phú dị bẩm, là một bé chó đực hư hỏng? Hay là tại lời nói và việc làm của chính mình không mẫu mực mới dạy hư nó.

“Em nói xem, học cái gì tốt không học sao lại đi học theo chị nha?” Ổ Vân Vân đem chậu nước sạch đặt lại vào chỗ cũ, thuận tiện lại đổ thêm một ít nước ăn cho nó.

Ô Ô cúi đầu xoạch xoạch mà ăn, trông rất vui vẻ.

Ổ Vân Vân ngồi xổm nhìn nó một lúc, lo lắng sốt ruột mà đem khuỷu tay chống ở đầu gối, hai tay tạo thành nắm tay, căng mặt nói: “Haiz, cho dù là tính tình vô tâm vô phế này của em cũng giống chị.”

Một ngày bình thường như mọi ngày lại bắt đầu.

Thời tiết rất tốt, đêm qua lại ngủ ngon giấc, ngoại trừ chuyện của Ô Ô thì không còn chuyện gì phiền não nữa.

Bữa sáng ăn chính là sandwich cùng trứng gà, cộng thêm một hộp sữa bò, bác sĩ Trần ăn xong thì xuất phát đi làm, Ổ Vân Vân ở nhà tiếp tục tưới hoa, tưới xong thì quét rác.

Sau đó cô mở hộp chuyển phát nhanh mà hôm nay nhận được ra, đem keo nước, thẻ kẹp sách vẫn còn trống và dây màu đi đến thư phòng của bác sĩ Trần. Ổ Vân Vân ngồi ở trên ghế, cẩn thận đem những cánh hoa đã được kẹp trong sách vở ra, dùng keo nước dán từng mảnh từng mảnh lên thẻ kẹp sách.

Sau khi làm xong lại không xác định được làm như vậy có thể thành hình hay không, có cần đóng thêm một tầng ở ngoài hay không?

Ổ Vân Vân tự hỏi, xa xa bỗng nghe thấy âm thanh vang lên.

Là tiếng chuông điện thoại di động phát ra từ phòng ngủ.

Ổ Vân Vân đứng dậy đi đến phòng ngủ, là một dãy số điện thoại xa lạ.

“Xin chào, xin hỏi có phải là cô Ô hay không?”

“Là tôi.”

“Chào cô. Tôi là nhân viên phòng nhân sự của Văn Hóa Thiên Nguyệt, ngày hôm qua thu được hồ sơ lý lịch của cô, không biết hiện giờ cô có thời gian để đến công ty phỏng vấn hay không?”

Ổ Vân Vân thiếu chút nữa quên mất chuyện này, may mà cô vẫn còn chút ấn tượng với Văn Hóa Thiên Nguyệt, cô vội vàng nói: “Có thể.”

……

Sau khi cùng nhân viên định ra thời gian phỏng vấn cụ thể thì liền cắt đứt điện thoại, không biết tại sao, Ổ Vân Vân có chút thấp thỏm.

Hơn một tháng không đi làm.

Cuộc sống thanh nhàn của cô sắp kết thúc rồi.

Trở lại thư phòng, kẹp sách vẫn chưa làm xong, vì vậy không thể dán màng bao bên ngoài, nếu làm vậy màng sẽ bị nhăn. Ổ Vân Vân trực tiếp đục lỗ nhỏ sau đó buộc thêm dây màu vào rồi đặt lên ban công phòng khách phơi khô.

Sau đó thuận tiện sửa sang lại thư phòng rồi mới trở lại sô pha dùng máy tính tra bản đồ.

Từ nhà đến Văn Hóa Thiên Nguyệt cũng không quá xa, chỉ là trên đường lại không có tuyến xe buýt đi thẳng đến đó, phải liên tục đổi xe.

Tối hôm cô tổng cộng gửi hồ sơ đến chín nơi, đầu tiên là một công ty phiên dịch ở gần nhà, sau đó mới đến Văn Hóa Thiên Nguyệt.

Gần nơi ở của bọn họ rất ít công ty phiên dịch, công ty này của Ổ Vân Vân cũng có danh khí không tệ lắm, cách nhà cũng gần, chỉ có điều tiền lương rất thấp, Ổ Vân Vân nghĩ, nếu bọn họ đã gọi điện thoại cho mình thì coi như bỏ qua vấn đề tiền lương này.

Văn Hóa Thiên Nguyệt là nơi huấn luyện ngoại ngữ có danh tiếng ở địa phương, đánh giá trên mạng cũng rất tốt, lương cao, khuyết điểm là rất bận, nhưng rất có không gian chuyên nghiệp.

Ổ Vân Vân chuẩn bị chờ thêm một chút, xem thử công ty phiên dịch có gọi điện thoại cho cô hay không.

Sáng nay Trần Việt phải thực một ca phẫu thuật dạ dày, nghe nói là phải

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play