“Lúc trước em
nghe mọi người nói rằng sau buổi xem mắt có người còn muốn cùng đi bơi để có
thể đánh giá dáng người của nhau nữa.” Ổ Vân Vân ôm mặt.
Trần Việt cười
cười, không tỏ ý kiến gì: “Anh còn muốn học đi xe đạp nữa.”
Ổ Vân Vân chớp
mắt: “Trần Việt, anh không thể đi xe đạp à? Anh chưa từng đi xe đạp đến trường
sao?”
“Không, nhà anh
rất gần trường, mẹ anh sẽ mua nhà ở bất cứ nơi nào anh học.”
“...” Ổ Vân Vân
ngồi thẳng dậy, trong mắt cô tỏa ra một ngọn lửa nhỏ căm ghét nhà giàu: “Nghe
này, đây là tiếng người đấy hả?”
“Đó là tiếng
người mà, bởi vì sau này em có làm việc ở đâu thì anh cũng có thể mua nhà ở
đó.” Trần Việt cúi đầu và cầm bút.
Ngay lập tức, Ổ
Vân Vân cảm thấy mình không còn ghen tị với người giàu nữa, và cô còn rất thích
vấn đề này: “Em sẽ dạy anh cách đi xe đạp. Khi còn đi học, em đã từng là tay
đua kỳ khôi đấy, và em còn có thể lái bằng một tay hoặc cả hai tay đấy.” Trần
Việt đã thêm năm sao cho “Học đi xe đạp”.
Ổ Vân Vân lén
nhìn, tay anh cầm bút trắng trẻo, sạch sẽ, các khớp xương thon gọn rõ ràng.
Này, quả nhiên
tay của bác sĩ và nghệ sĩ dương cầm đều tinh xảo đẹp đẽ, không biết bệnh nhân
đến chỗ Trần Việt có cầm được tay không, nếu được cầm nhất định sẽ mê mẩn cho
mà xem.
Trong bệnh viện
có nhiều cô gái và rất nhiều bệnh nhân xinh đẹp như vậy, Ổ Vân Vân không khỏi
cảm thấy hơi lo lắng.
“Nghĩ thử xem
em còn muốn làm gì nữa không?” Trần Việt chuyển chủ đề.
Ổ Vân Vân đã
suy nghĩ về điều anh nói một cách cẩn thận, và sau đó nhận ra rằng nhiều điều
cô muốn làm đã thực hiện được sau khi chung sống với Trần Việt rồi.
Khi ở Vân Nam,
cô sống trong một căn phòng đơn nhỏ chưa đến mười mét vuông, và cô muốn có thể
tự nấu ăn, có thể ăn đồ tươi và uống canh nóng mỗi ngày thay vì ăn đồ ăn ở
ngoài.
Tháng này, ngày
nào cũng vậy.
Và nhà anh cũng
cho phép cô mày mò và nướng bánh trong thời gian rảnh rỗi.
Khi còn học đại
học, cô luôn muốn có một ngôi nhà đầy nắng, trồng hoa trên ban công và nuôi một
con thú cưng nhỏ dễ thương.
Bây giờ nó cũng
đã được thực hiện.
Đương nhiên
ngôi nhà này không phải của cô, đối với thú cưng, Ổ Vân Vân liếc nhìn Ô Ô béo ú
đang nằm trên mặt đất.
Rất rất dễ
thương.
“Em muốn làm
thẻ kẹp sách, và em muốn cắt tóc siêu ngắn, trước đây em chưa bao giờ để tóc
ngắn, ngoài những thứ này ra, em không nghĩ ra bất cứ điều gì khác vào lúc này
nữa cả.”
“Tạm thời thì
anh cũng không có, cần thiết sẽ bổ sung, sau này có thời gian rảnh chúng ta sẽ
căn cứ vào số sao để phân loại là được.”
“Được rồi.” Ổ
Vân Vân nói: “Vậy thì, hai việc đầu tiên cần làm là em học bơi và anh học đạp
xe.”
“Ừm.” Trần Việt
đứng dậy, dời chỗ ngồi, dán tờ giấy này trước tủ lạnh.
Ổ Vân Vân cũng
đi theo và mỉm cười: “Mọi người đều dán những thứ như ‘Bữa sáng tình yêu hôm
nay hay là balabala’ trước tủ lạnh thôi, còn chúng ta thì dán danh sách tình
yêu, đi xe đạp và học bơi, giống như học sinh tiểu học ấy nhỉ.”
Trần Việt trả
lời: “Giống như một học sinh tiểu học cũng tốt. Luôn giữ ý định ban đầu của mình
và nghiêm túc trong việc hẹn hò.”
Đây là điều mà
Ổ Vân Vân sẽ không bao giờ nghĩ tới, không phải cô không coi trọng tình yêu,
chỉ là cô càng có động lực hơn với nó. Động lực đi tìm đối phương, động lực tìm
ra điểm chung của cả hai.
Cô thiếu ý
tưởng kinh doanh, Trần Việt đã cho cô một trải nghiệm mới.
Hóa ra điều
quan trọng nhất không phải là được ở bên nhau, mà là được ở bên nhau liên tục,
vui vẻ và hạnh phúc.
Trần Việt xoay
người, vừa định nói gì đó, điện thoại trong túi rung lên, anh cầm lên: “Alo,
viện trưởng. Được, tôi sẽ lập tức trở về.”
“Vân Vân, anh
có việc phải đến bệnh viện rồi, buổi tối có thể không về được, nhớ khóa cửa,
đóng cửa sổ đàng hoàng rồi hẳn đi ngủ nhé.”
“Em biết rồi.”
Đây không phải là l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.