Ô Ô kêu lên vài
tiếng.
Ổ Vân Vân lại
cúi đầu xuống, dụi trán mình vào trán Ô Ô một lúc.
Bây giờ cô có
chút thích thú với cảm giác này, nó thật dễ thương, đêm qua Trần Việt cũng áp
trán vào trán cô như thế này, điều này khiến cô cảm thấy thoải mái hơn bất kỳ
nụ hôn nào.
Ô Ô cũng không
thể hiểu được loại cảm xúc này, một lúc sau, nó nâng cằm lên và cố gắng liếm Ổ
Vân Vân.
“Liếm đi.” Ổ
Vân Vân ấn cổ nó.
“Em đang nói
anh sao?” Trần Việt đem hai bát mì đặt ở trên bàn phòng khách.
“Sao người ta
có thể nói như vậy về mình được chứ?” Ổ Vân Vân bước ra cửa.
“Nếu thích thì
cứ làm cũng không tệ.” Trần Việt nói: “Liếm đến cùng, liếm hết mọi thứ.”
“Không còn gì
sao?”
“Tách nó ra.”
Trần Việt ngẩng đầu: “Được, đánh răng rửa mặt, lại đây ăn cơm.”
Giọng điệu này
giống như ra lệnh cho Ô Ô để ra lệnh cho cô vậy, làm sao có thể có một con chó
tự tin như cô chứ?
Ổ Vân Vân nghe
lời anh vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.
Trần Việt thong
dong ngồi ở bàn ăn chờ cô đi ra.
Ổ Vân Vân kéo
một chiếc ghế ra và ngồi xuống.
“Em trang điểm
sao?” Trần Việt hỏi.
“Em có thoa
chút kem BB.” Ổ Vân Vân không ngờ ánh mắt anh lại sắc bén như vậy, giả vờ thờ
ơ.
“Không phải
trước kia buổi sáng em không bao giờ trang điểm sao?”
“Hôm qua ngủ
không ngon, em soi gương thấy tái nhợt nên phải giả vờ xinh đẹp như bình
thường.”
Trần Việt mỉm
cười, rồi cầm đũa lên.
Ổ Vân Vân nhấp
một ngụm súp trước, cô rất thích món mì trắng trứng luộc của Trần Việt, nó rất
tươi ngon: “Trần Việt, em nghĩ hóa ra mọi người rất dễ lây bệnh khi họ ở cùng
nhau.”
“Lây bệnh gì?”
“Bệnh sạch sẽ,
vừa mới tỉnh dậy đã ngửi thấy mùi khói trên chăn, vừa đi đánh răng rửa mặt lại
ngửi thấy mùi khói trên tóc và quần áo, trước đây em không hề nhạy cảm như
vậy.”
Tâm hồn của Ổ
Vân Vân đã có lúc rất phức tạp, cô không biết mình đã trở nên tốt hơn hay trở
nên tồi tệ hơn. Một khi cô mắc phải ‘bệnh sạch sẽ’ nhưng không thể chữa khỏi
căn bệnh ung thư lười biếng đã xâm nhập vào xương tủy, vậy cô phải làm sao bây
giờ?
“Nếu em để Ô Ô
bên mình thêm vài ngày nữa, có lẽ thói quen sạch sẽ này sẽ được chữa khỏi đấy.”
Trần Việt trả lời: “Sau này em đưa nó đi ra ngoài, phỏng chừng mỗi ngày khi trở
về cả người sẽ dính đầy bùn đất.”
“Vậy cũng
đúng.” Ổ Vân Vân nhớ đến ngày họ đi dã ngoại, bốn bàn chân cùng móng vuốt của Ô
Ô chỉ toàn là bùn, nhưng cô lúc đó đang bận tâm đến những thứ khác và không chú
ý đến nó, bây giờ nghĩ lại, chắc là Trần Việt đã xử lý việc đó.
“Nói đến đây,
quả thật là em có vài chuyện muốn nói với anh nhưng mà sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm
tình của anh lúc làm việc nên là định chờ khi anh về rồi mới nói sau.”
Vài chuyện?
Trần Việt cau mày, Ổ Vân Vân vẫn còn nhiều điều giấu anh sao?
Trần Việt cố
nén lòng hiếu kỳ, không được hỏi, bây giờ đã biết là nó sẽ ảnh hưởng đến tình
trạng công việc của anh, buổi sáng anh còn có một cuộc phẫu thuật.
“Được thôi.”
Sau khi hai
người ăn mì, Ổ Vân Vân chủ động rửa bát, hai người họ đã vô thức hoàn thành
việc phân công lao động một người nấu ăn và một người rửa bát, ăn sáng xong
Trần Việt đi vào phòng ngủ thay quần áo chuẩn bị đi làm.
Khi Trần Việt
mặc xong áo sơ mi, Ổ Vân Vân bước vào và tự nhiên chọn một chiếc cà vạt màu đỏ
tím thắt cho anh.
Trần Việt cúi
đầu đợi cô cả nửa ngày, nhìn ngón tay trắng như tuyết của cô lật đi lật lại,
anh khẽ hỏi: “Có chắc là em biết thắt không đấy?”
“Không.” Ổ Vân
Vân tự tin cúi đầu: “Em chỉ xem trên TV thôi.”
Trần Việt đành
phải tự mình làm, làm gương cho cô: “Em có muốn học không?”
“Không, em cũng
không cần học, dù sao thì anh có thể tự mình thắt mà.”
“...” Trần Việt
nhìn cô: “Vậy em tới đây thắt cho anh l ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).