Trần Việt một mình quay trở lại phòng trực ban của mình.

Một khoảng im lặng kéo dài bao trùm cả căn phòng, khuôn mặt và máu của bệnh nhân cứ mãi đọng lại trong tâm trí anh.

Trần Việt phải mất một vài năm mới có thể đối mặt với những tình cảnh như vậy, nhưng dù vậy, bất cứ khi nào anh đang trực, anh vẫn không muốn gặp phải những bệnh nhân nguy kịch, chỉ mong muốn đêm đó không ai phải xảy ra chuyện bất trắc gì.

Anh duỗi tay sờ mặt Ổ Vân Vân, mặt cô rất ấm áp, tỷ lệ nghich hoàn toàn với bàn tay vừa mới khử trùng của anh.

Bệnh nhân vừa được cấp cứu đã được đẩy về phòng bệnh.

Còn cô thì vẫn ở đây.

Trong một khoảnh khắc nào đó, người ta sẽ chợt cảm thấy bình yên vô cùng, giờ phút này chính là như thế.

Trần Việt cúi đầu thò lại gần, định hôn cô một chút.

Ngày hôm sau, bệnh viện đưa ra một thông báo phê bình: Trần Việt tự ý mang người nhà đi cùng và ở lại qua đêm khi đang giao ca trực ban, điều này gây ảnh hưởng cực kỳ xấu đến toàn bộ danh tiếng và chức trách của bệnh viện, thông báo phê bình này phát cho toàn bộ bệnh viện, phê bình khấu trừ 500 tệ vào tiền lương tháng này của bác sĩ Trần.

Các y tá không ngừng xì xào bàn tán khi nhìn thấy bảng thông báo được đăng lên.

Mọi người đều không thể tưởng tượng được, sao có thể là bác sĩ Trần Việt được chứ.

Từ khi chưa tốt nghiệp anh đã giành được cơ hội thực tập trong bệnh viện, nỗ lực nghiêm túc, tác phong đều tốt, chưa từng bị thông báo phê bình công khai như vậy bao giờ.

Lúc thông báo này được tung ra, Vương Dao cũng ở đó, nhưng cô ấy có vẻ cũng không kinh ngạc gì mấy.

Trần Việt rất bình tĩnh đi ngang qua họ, anh là một người cư xử rất chuẩn mực, trước đây mỗi khi bị phê bình, đặc biệt là khi bị chỉ trích trước mặt mọi người, anh luôn cảm thấy vô cùng xấu hổ, luôn thúc giục bản thân phải cố gắng làm tốt hơn.

Nhưng lần này không giống như vậy.

Thông báo phê bình nói đúng, anh quả thực đã làm trái quy tắc của bệnh viện.

Tuy nhiên, chỉ có bản thân anh mới biết, nhìn người mình thích ngủ yên trong phòng trực giống như một loại ma lực có thể làm tan biến mọi công việc cứu người cực nhọc hằng ngày của anh.

Trong lòng anh cũng phần nào bù đắp lại sự mệt mỏi.

Ổ Vân Vân cảm thấy hơi khó chịu.

Mãi đến hơn 7 giờ sáng hôm sau cô mới thức dậy, cô tự trách mình ngây thơ, ở một nơi xa lạ, trên chiếc giường trại êm ái như vậy, cô có thể ngủ một đêm mà không thấy khó chịu gì — có lẽ đây là do là thói quen lang thang ở những nơi khác trước đây của cô tạo thành.

Khi tỉnh dậy cô thấy Trần Việt đang ghé đầu ngủ gục trên bàn.

Thời gian trực ban cũng gần kết thúc, Ổ Vân Vân không đi trước, cô dự định chờ Trần Việt cùng nhau tan tầm.

Buổi sáng trong bệnh viện có rất nhiều y tá bác sĩ ra ra vào vào, thỉnh thoảng bọn họ liếc nhìn về hướng này, một người xa lạ như Ổ Vân Vân lại xuất hiện trong phòng trực ban của bác sĩ hiển nhiên không thể tránh khỏi ánh mắt tò mò của mọi người.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play