Cuối cùng thì Khiêm Hưu cũng chẳng giữ
được hình tượng nho nhã lịch sự của mình nữa, nghe Tô Thiên Tầm nói như vậy sắc
mặt anh ta lập tức thay đổi.
“Đủ rồi.” Anh ta quát vào mặt của cô,
ánh mắt luôn ôn hòa đó đột nhiên đáng sợ một cách lạ thường, sắc mặt cũng trở
nên dữ tợn: “Cho nên, anh ly hôn là vì em đó, điều đó em cũng không nhận ra hay
sao?”
“Anh Khiêm Hưu...” Tô Thiên Tầm không
nghĩ rằng Khiêm Hưu lại trở nên đáng sợ như vậy, hô hấp của cô bỗng như ngừng
lại, nhưng vẫn cố nói: “Anh ly hôn là bởi vì chị dâu ngoại tình hay sao?”
Khiêm Hưu: “...”
Cả người anh ta giống như bị một tia
sét đánh trúng, đứng đó bất động.
Tô Thiên Tầm sợ hãi khi thấy bộ dạng
khác thường như vậy của anh ta, cô quơ quơ tay trước mắt anh ta: “Anh Khiêm
Hưu, không sao đó chứ?”
Mãi sau anh ta mới hồi phục lại trạng
thái bình thường được, rồi lại nhắm mắt lại bật cười nói với cô: “Thật sự xin
lỗi em, Thiên Tầm.”
“Là do anh nhất thời không giữ được
bình tĩnh, xin lỗi vì đã làm em sợ hãi.”
“Để anh đưa em về.”
Tô Thiên Tầm vất vả lắm mới có cơ hội
để nói rõ ràng với anh ta cho nên đương nhiên không muốn có bất cứ liên quan
nào nữa cả: “Không, không cần đâu, tự em về được mà.”
Lúc cô nói xong lời này còn sợ Khiêm
Hưu sẽ khăng khăng đòi đưa cô về bằng được, cô đang nghĩ xem tiếp theo nên ứng
phó như thế nào thì anh ta đã đứng dậy rời đi.
Đến cả một câu cũng không thèm nói.
Tô Thiên Tầm trợn mắt nhìn cửa phòng,
nhất thời cô không biết mình nên có phản ứng như thế nào.
Khiêm Hưu tức giận, dường như mọi
chuyện đã vượt ra khỏi phạm vi mà cô có thể kiểm soát.
Cô cũng không muốn làm tổn thương ân
nhân cứu mạng của mình, nếu không sẽ gặp báo ứng.
Chỉ có điều là cô cũng không lo được
nhiều chuyện như vậy.
Bây giờ cô chỉ muốn ở bên cạnh Khiêm
Chuẩn mà thôi.
Nghĩ đến Khiêm Chuẩn trái tim của cô
lại trở nên căng thẳng.
Chuyện của anh cùng Hoắc Dĩnh Tân, đến
bây giờ cô vẫn chưa nhận được lời giải thích nào cả.
Lỡ như...
Lỡ như tên đáng ghét đó không thích cô
thì sao...
Tô Thiên Tầm bỗng nhiên cảm thấy đau
khổ.
Cô không những không có được tình yêu,
mà cái tên đáng ghét đó lại mua cho nhiều đá quý như vậy, chắc là cũng không có
quan hệ gì đâu.
Sớm biết như thế cô đã mang hết đống đá
quý đó về nhà mình rồi.
Ít nhất thì mang được cái mũ của vương
thất kia về cũng được.
Giá trị của nó chắc cũng gấp triệu lần
châu báu bình thường.
Không biết người con gái nào sẽ là
người có được nó đây.
Trong lúc cô đang suy nghĩ linh tinh,
nhất thời không chú ý đến bên cạnh mình đã có một cô gái lạ mặt nào đó ngồi
xuống.
Cô gái đó bỗng lên tiếng dọa cho Tô
Thiên Tầm giật nảy mình: “Cô thật sự tin là do tôi ngoại tì ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.