Thời gian như ngừng trôi, ánh sáng lờ
mờ từ ngọn đèn trên nóc xe nhẹ nhàng chiếu xuống đầu anh.
Cánh cửa xe bên ghế phụ lái còn đang
trên đà mở ra, cô gái vẫn còn hơi nghiêng người ngồi bên ghế phụ lái.
Cô giơ tay trái lên, viên đá Sapphire
xanh lấp lánh trong suốt như pha lê nhè nhẹ di chuyển trong lòng bàn tay trắng
nõn của cô.
Người con gái ấy hơi cúi đầu xuống,
hàng mi đen bóng vừa dày vừa dài ấy cụp xuống như chiếc quạt nhỏ, lưu lại một
cái bóng nhợt nhạt mờ ảo ở phần bọng mắt.
Trong ánh mắt là thứ ánh sáng mỹ lệ quá
đỗi ngọt ngào, khoé môi lại mang theo nụ cười có chút thâm sâu.
"Cái này cho tôi thật sao?"
Tô Thiên Tầm vẫn không thể tin đó là sự thật.
Rõ ràng lúc nãy cô đã nhìn thấy Khiêm
Chuẩn giao viên đá quý cho công ty bảo mật rồi cơ mà.
Tại sao bây giờ nó lại đột ngột xuất
hiện trong lòng bàn tay cô?
Khiêm Chuẩn vẫn ngồi ở ghế lái bên cạnh
cô, lặng lẽ nhìn về phía cô. Theo thời gian dần trôi qua, ý cười nơi đáy mắt
anh cũng càng ngày càng đậm hơn.
Trong mắt cô gái chỉ chứa mỗi viên đá
quý, nhưng nơi đáy mắt anh chỉ in mỗi bóng hình cô thôi là đã đủ rồi.
“Cái bọn họ mang đi là đồ giả, anh đã
lén đổi từ trước đó rồi.”
Tô Thiên Tầm: "..."
"Làm thế cũng được sao?"
Khiêm Chuẩn: "Sao lại không được
chứ. Dù sao chỉ cần mọi người tin viên đá quý này vẫn luôn nằm trong tay anh là
đủ rồi."
Tô Thiên Tầm vẫn không tài nào tin nổi:
"Nhưng nó quý giá tới vậy kia mà, anh thực sự muốn tặng nó cho tôi
sao."
Khiêm Chuẩn: "Trong mắt anh thì nó
cũng chỉ là một viên đá vụn mà thôi."
Dù sao viên đá quý này cũng chỉ là một
loại công cụ mà anh sử dụng để giành được sự chú ý của cô gái này mà thôi.
Tô Thiên Tầm biết rất rõ tính cách của
Khiêm Chuẩn, toàn là nghĩ gì nói đấy.
Nhưng không ổn lắm.
Trong lòng cô tự nhiên lại thấy có chút
không yên tâm.
Cái này giá ba trăm triệu tệ lận đó,
không phải là ba tệ thôi đâu.
Đột nhiên, cô cảm thấy vật đang nằm
trong lòng bàn tay dần trở nên nặng trĩu, khiến cho trái tim cô nhói đau từng
hồi.
“Khiêm Chuẩn à.” Có một giọng nói cứ
không ngừng gào lên trong lòng cô, không thể nhận được, cô nhất định không thể
nhận.
Nhưng theo bản năng thì cô vẫn rất muốn
giữ lại viên đá quý này cho riêng mình.
Dáng vẻ lúc này của cô thực sự là vừa
lắm mưu nhiều kế như trà xanh vừa thích giả vờ ngây thơ như bông sen trắng.
"Tôi không thể nhận nó được."
Trông thật đáng thương.
Khiêm Chuẩn: "Dù sao thì anh cũng
muốn mua nó để tặng cho em mà."
Tô Thiên Tầm cảm thấy hơi áp lực:
"Vậy nếu như sau này tôi vẫn không nhận lời làm bạn gái của anh, thì anh
vẫn sẽ đem nó tới tặng cho tôi sao?"
Trong mắt Khiêm Chuẩn hiện lên một tia
thất vọng, nhưng anh vẫn gật đầu: "Ừ."
Tô Thiên Tầm cảm thấy cứ như thể có một
luồng khí lạnh mạnh mẽ xỏ xuyên qua trái tim cô, các cơ quan nội tạng trong cơ
thể cô cứ như đang sưng phồng hết cả lên, cực kỳ đau đớn khó chịu.
Cô dùng sức nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn
chỉ đành dằn lòng lại, trả viên đá quý đó về lại tay của Khiêm Chuẩn.
Cô luyến tiếc xoa lồng ngực: "Vẫn
nên để anh giữ đi, tôi không nhận � ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).