Động tác của Hứa Linh cứng đờ, hơi
choáng váng, bị dọa sợ rồi.
Miệng cô mấp máy, muốn xác định tầng ý
sâu xa trong câu nói đó, rồi lại không biết được rốt cuộc mình muốn xác định
cái gì.
Một lúc lâu sau, Hứa Linh nắm chặt góc
bàn, cuối cùng cũng phát ra một vài từ đơn vô nghĩa: "Ơ kìa... à…"
Lục Thầm Chi bực bội ngẩng đầu, dường
như cũng bị kinh hãi bởi lời chính bản thân vừa thốt ra.
Anh đứng dậy, đôi mắt đen hẹp dài dao
động nhìn quanh phòng học, rồi vội nói: "Không có gì, tớ về trước
đây."
Hứa Linh cuối cùng cũng phản ứng lại, cũng vội đứng dậy nhường chỗ,
mở miệng: "À ừ ừ… Đi thôi… Tạm… Tạm biệt."
Lục Thầm Chi nghiêng người rời đi, chân
dài sải bước, nhanh chóng ra khỏi phòng học.
Hứa Linh đứng lại một lúc lâu, rùng mình
một cái, cũng vội vàng rời đi, giống như phòng học là con quái vật có thể ăn
thịt người vậy.
…
Thành phố Lan Đồng vào tháng mười một
tuy ban ngày có chút mát mẻ của mùa thu, nhưng đến ban đêm mới thật sự thể hiện
loại thời tiết mà nó nên có ở tháng mười một, những cơn gió lạnh buốt thổi qua
thôi cũng đủ khiến cho người đi đường phải rùng mình.
Tuy nhiên, trong cái thời tiết như này
cũng không ngăn được một số kẻ ngốc đang làm mấy chuyện ngớ ngẩn.
Trong phòng tắm ở căn hộ song lập,
tiếng nước chảy thưa thớt, nhưng tiếc là không thấy được bất kì độ ấm nào.
Nước lạnh t� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.