Cả Lật Chi và Thích Nguyệt đều cùng
nhau chuyển ra khỏi căn nhà mà hai người họ đã thuê gần một năm nay.
Thích Nguyệt chuyển hết đồ đạc đi, Lật
Chi chỉ lấy vali để đóng gói một ít áo quần và đồ dùng mà cô sẽ mặc hằng ngày.
Vẫn còn một ít ở Dự Cảnh.
Dù sao bây giờ cô cũng chưa cần dùng
đến chúng, Cố Cảnh Sâm cũng không có ý định cho thuê nhà, cô không cần phải lo
lắng lấy tất cả mọi thứ đến chỗ ở của anh.
Khi cùng Thích Nguyệt thu dọn đồ đạc,
Lật Chi đã nói cho cô ấy biết việc Cố Cảnh Sâm chính là chủ thuê nhà cho Thích
Nguyệt.
Chuyện Tạ Cảnh Thần và Cố Cảnh Sâm là
cùng bố khác mẹ cô cũng nói cho cô ấy biết.
Lúc đầu, Thích Nguyệt cảm thấy rất ngạc
nhiên, sau đó cô ấy chợt cười rộ lên: "Thật sự là anh ta sao?"
"Thật ra lúc trước, khi Dương
Phong nói bạn của anh ta có thể cho chúng ta tới ở tạm, tớ còn nghĩ rằng có
phải Cố Cảnh Sâm đang âm thành giúp đỡ chúng ta hay không. Nhưng sau lại, khi
Dương Phong nói chủ nhà tên là Tạ Cảnh Thần, tớ cũng không nghĩ nhiều, còn cảm
thấy là do bản thân mình suy nghĩ nhiều nữa. Thật không ngờ, đúng là Cố Cảnh
Sâm ra tay giúp đỡ chúng ta."
Lật Chi khẽ thở dài: "Khó trách,
anh ấy sẵn lòng tự giảm tiền thuê nhà xuống, còn không để chúng ta trả tiền
điện nước khi sống ở đây nữa."
"Tớ đã nói rồi, làm sao mà có một
ông chủ nhà tốt như vật được, đúng là gặp được quý nhân rồi."
Cô kéo khóa kéo của chiếc vali lên, sau
đó dựng thẳng nó lên.
Tiếp theo, cô cầm lấy điện thoại di
động ở bên cạnh mình.
Sau khi cầm lên, cô nhìn thấy tin nhắn
Wechat mà Cố Cảnh Sâm đã gửi cho cô hơn mười phút trước.
Anh hai: [Thu dọn đồ xong chưa? Anh
đang đi trên ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.