Sau tiệc cưới, Tô Đường và Hà Chi Ngôn sẽ trực tiếp lên xe hoa từ cổng lớn của khách sạn và lên đường đi trăng mật, du lịch thăm thú khắp mọi nơi.

Xe hoa còn chưa nổ máy, Tô Đường lại đột nhiên hạ cửa sổ xe xuống, nói với Lật Chi: "Tiểu Lật Chi, có có thể vào trong lấy hộ tớ cái túi xách không? Tớ bỏ quên ở trong phòng thử đồ mất rồi."

Lật Chi vội vàng gật đầu, đáp: "Được, cậu chờ tớ một lát nhé."

Cố Cảnh Sâm vừa mới nhận được một cuộc điện thoại, anh đang mải bước sang một góc khuất phía sau đám đông để nói chuyện điện thoại. Hàng mày anh tuấn cau lại, như thể có chuyện khiến anh thấy không hài lòng.

Lật Chi cũng không muốn quấy rầy anh. Cô chỉ ra ám hiệu với anh rồi chỉ về phía mình, tỏ ý phải lên lầu có chút chuyện.

Cố Cảnh Sâm gật đầu với cô.

Lật Chi cẩn thận nhấc vạt váy dài lên, bước nhanh vào thang máy của khách sạn.

Cô đi thẳng một mạch đến phòng thay đồ. Sau khi cẩn thận tìm kiếm hết một lượt liền cầm lấy túi xách của Tô Đường đi nhanh ra ngoài.

Lật Chi đi dọc theo hành lang dài, chỉ cần rẽ vào một góc là sẽ thấy thang máy ngay.

Nhưng mà.

Sau khi cô rẽ vào góc.

Lật Chi liền trông thấy Tất Thư đứng ngay phía trước.

Dù không nhận được thiệp mời cưới thì khi lướt một lượt vòng bạn bè, anh ta vẫn biết hôm nay Tô Đường và Hà Chi Ngôn sẽ tổ chức hôn lễ trong khách sạn này, nên đã đến đây đợi từ sáng sớm.

Anh ta vẫn luôn chờ thời cơ có thể bắt gặp Lật Chi ở một mình.

Đợi mãi tới giờ mới gặp được cô.

Sự tham lam trong mắt Tất Thư trào ra như một con rắn độc đang đói khát lại nhìn thấy thức ăn vậy, ánh mắt ấy của anh ta khiến Lật Chi rùng mình.

Cô lùi lại hai bước, Tất Thư liền đưa tay ra chặn đường.

Tất Thư nhìn thấy dáng vẻ run sợ của Lật Chi, trong mắt anh ta dần hiện lên ý cười, giả vờ dịu dàng nói: "Em sợ anh tới vậy sao?"

"Anh đã vì em mà trở thành một người dịu dàng ấm áp tới vậy, mà em vẫn thấy sợ anh sao?"

Lật Chi thực sự rất muốn hét lên kêu cứu, nhưng cô quá sợ hãi, không thốt ra được chút âm thanh nào.

Cô nắm chặt chiếc túi xách trong tay, cảnh giác liếc mắt nhìn khắp nơi, cố gắng tìm cơ hội để thoát khỏi vòng vây của anh ta.

“Em chịu hẹn hò với hắn là vì muốn trả ơn sao?” Tất Thư cười hỏi, nhưng sắc mặt lại dần mất khống chế, thâm trầm mà vặn vẹo, trong giọng nói mang theo vẻ âm u cùng quỷ dị:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play