“Alo?”

Lật Chi nghe được giọng của Cố Cảnh Sâm, nước mắt đang vươn ở khóe mắt vô thức chảy xuống, cô gấp gáp nói với Cố Cảnh Sâm: “Học trưởng anh có thể… Có thể đến đây đón tôi được không?”

"Tôi đang trên đường đến lối vào ga tàu điện ngầm ở khu biệt thự Mộng Viên, số 38 đường Liên Hoa."

Cô căn bản không hề cho Cố Cảnh Sâm cơ hội hỏi lại, liền một hơi nói cho anh biết vị trí của mình.

Cố Cảnh Sâm nghe ra được sự sợ hãi và tiếng khóc trong giọng mũi của cô, không do dự mà nói với cô: “Hai phút.”

Lật Chi vừa định nói anh có thể đừng tắt điện thoại hay không, cuối cùng lại bởi vì cô không cẩn thận mà lỗ tai ấn vào nút tắt, cuộc trò chuyện thoáng chốc bị cắt đứt.

Cố Cảnh Sâm còn tưởng rằng là cô tự tắt máy.

Anh nhíu chặt mày, sốt ruột mà lẩm bẩm câu: “Đã sợ hãi mà còn tắt điện thoại!”

Lật Chi chưa kịp gọi cuộc điện thoại thứ hai thì người đàn ông ở phía sau đã đuổi tới, khoác tay lên vai Lật Chi trên.

Lật Chi hoảng sợ mà xoay người theo bản năng, cô nhanh chóng lùi lại giữ khoảng cách với anh ta, cắn môi trừng mắt nhìn Tất Thư.

Tất Thư thấy cô lo lắng như thế, cười nói: “Làm sao thế, sợ đến vậy à?”

Lật Chi nhìn anh ta chằm chằm không hề chớp mắt, tính tình của Tất Thư khác một trời một vực với thời còn đi học, cô bình tĩnh lùi lại, vừa định xoay người dốc sức bỏ chạy thì hai ánh đèn pha của xe ở phía sau cô đột nhiên sáng bừng lên.

Ánh đèn chiếu thẳng vào mặt Tất Thư, khiến cho anh ta nhất thời không thể mở mắt.

Tất Thư theo phản xạ có điều kiện mà giơ tay che ở trước mắt.

Xe càng chạy càng gần, ánh đèn cũng càng ngày càng sáng.

Lật Chi quay mặt lại, cô nhìn thấy một chiếc Cayenne màu đen ngừng ở ven đường, cô nhận ra biển số xe, đây là xe của Hà Chi Ngôn.

Sau đó Cố Cảnh Sâm mở cửa xe đi xuống, đi về phía cô.

Trái tim vốn đang hỗn loạn của cô trong giây phút nhìn thấy anh, cuối cùng cũng bình ổn trở lại, không còn đập thình thịch không theo quy luật ở trong lồng ngực nữa.

Cố Cảnh Sâm đứng chắn trước mặt Lật Chi trước, dường như bảo vệ cô ở phía sau, nhẹ nheo mắt nhìn về phía đối phương.

Lúc này Tất Thư vẫn còn rất kinh ngạc khi nhìn thấy Cố Cảnh Sâm.

Anh ta không nghĩ tới Cố Cảnh Sâm lại có thể xuất hiện ở chỗ này.

Tất cả những gì anh ta biết được là sau khi Lật Chi tốt nghiệp trung học không có ở cùng với Cố Cảnh Sâm.

Cuối cùng Cố Cảnh Sâm giao phó nhầm người, uổng phí mất thời gian một năm.

Nhưng mà hiện tại, Cố Cảnh Sâm đang đứng trước mặt anh ta, che chở cho Lật Chi ở sau lưng.

Giống như trước đây.

Khóe miệng Tất Thư gợi lên ý cười, ngoài ý muốn nói: “Sao anh Sâm lại ở chỗ này vậy?”

Cố Cảnh Sâm nói: “Hình như là tôi với cậu không thân.”

Ý của lời nói này chính là, đừng có cố tình lôi kéo làm quen mà gọi anh là anh Sâm.

Tất Thư vẫn mỉm cười: “Đúng là không quá thân, nhưng mà ấn tượng khắc sâu.”

Cố Cảnh Sâm cười mỉa: “Nhớ rõ thì tốt.”

Anh nắm lấy cổ tay Lật Chi, kéo cô xoay người lên xe, trước khi đi, Cố Cảnh Sâm nghiêng đầu, sắc mặt khó coi mà liếc Tất Thư một cái, nhắc nhở: “Cô ấy không phải là người mà cậu nên chọc đâu.”

Hai chân Lật Chi nhũn ra, bị Cố Cảnh Sâm mở cửa xe đẩy vào ghế phụ, sau đó anh lái xe đưa cô ra khỏi khu vực này.

Trong kính chiếu hậu, Tất Thư đứng nguyên tại chỗ, bóng người càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến thành một điểm.

Khi chiếc xe rẽ vào một góc, điểm đó biến mất.

Tinh thần của Lật Chi đang rất hỗn độn, một lúc lâu rồi cũng chưa nói chuyện.

Thật lâu sau đó, cô mới hơi phục hồi lại tinh thần, hỏi Cố Cảnh Sâm: “Sao học trưởng lại đến nhanh như vậy?”

Cố Cảnh Sâm bụng đầy lửa giận, vốn định dùng từ ngữ khắc nghiệt mà nói với cô, nhưng anh lại không nỡ, cuối cùng vẫn phải chịu đựng tính tình của mình, ôn nhu nhã nhặn mà trả lời một câu: “Đi ăn ở gần đây.”

Lật Chi suy nghĩ cả buổi, nhưng chỉ nhớ rằng gần lối vào tàu điện ngầm chỉ có những quán ăn nhỏ bán các loại xiên que và đồ ăn nhẹ.

Cố Cảnh Sâm quả thật đã ở bên cạnh lối vào ga tàu điện ngầm.

Chỉ là anh không có ăn cái gì.

Mà chỉ dựa vào cửa xe hút thuốc.

Vừa hút xong một điếu, anh liền nhìn qua cửa sổ xe đang hạ xuống thì thấy chiếc điện thoại di động anh để trong ngăn đựng đồ đang bật.

Là một cuộc gọi nhỡ do Lật Chi gọi.

Cố Cảnh Sâm nghe Tô Đường nói sau khi Lật Chi đi, cô nói với Tô Đường, cô phải đi về lấy một món đồ.

Anh không yên tâm, mới mượn xe của Hà Chi Ngôn chạy đến nơi này.

Lúc ấy Tô Đường nói: “Quả vải nhó nói phải quay về lấy đồ, lúc đầu tôi còn không kịp phản ứng, nghĩ thầm là cậu ấy quay về đâu nhỉ, sau đó tôi mới chợt nhớ tới, nhà cậu ấy cũng ở chỗ này…”

Khi Cố Cảnh Sâm nghe được Tô Đường nói như vậy, làm sao còn có tâm tình nhàn hạ thoải mái cùng đi ăn cơm với bọn họ chứ.

Anh trực tiếp lấy chìa khóa xe của Hà Chi Ngôn rồi lái xe đến �

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play