Lúc Kiều Sở tỉnh lại, cảm thấy đầu óc choáng váng. Nàng mở mắt ra, nhìn chằm chằm trần nhà trong chốc lát, mới nhớ tới tình cảnh của mình. Ồ, phải, nàng đang ở chỗ Cẩm Y.
Nghĩ như vậy, nàng quay đầu, quả nhiên liền nhìn thấy Cẩm Y đang lẳng lặng nằm bên cạnh mình. Nàng nhịn không được cười cười, nhào về phía trước, lập tức nhào tới trên người Cẩm Y, sau đó chủ động làm nũng trong ngực hắn. Cẩm Y ngủ rất nông, bị nàng náo loạn, lập tức tỉnh lại. Rất ít người dám đánh thức Cẩm Y khi đang ngủ. Nhưng mà, lần này hắn bị Kiều Sở đánh thức, lại không có chút tức giận nào —— thậm chí còn mang theo sung sướng cùng vài phần khẩn trương không dễ phát hiện.
"Cảm giác... Thế nào rồi.” Cẩm Y thấy nàng tỉnh lại, liền nói với nàng, đồng thời chậm rãi ôm nàng vào trong ngực, cúi đầu cẩn thận nhìn sắc mặt của nàng.
"Cái gì thế nào?" Kiều Sở đối với vấn đề của hắn có chút không rõ ràng: “Không có thế nào nha..."
"... Vậy thì tốt rồi." Cẩm
Y nghe xong, liền nhẹ nhàng nhếch khóe môi, vẫn nhìn nàng, trên mặt mang theo
sung sướng không kiềm chế được: "Không thế nào là tốt rồi.”
*Từ đoạn này đổi xưng hô của
nữ chính với Cẩm Y “Hôm nay huynh sao lại có chút kỳ
quái." Kiều Sở nói xong, đồng tử chuyển động, bỗng nhiên nhíu mày. Nàng cảm
thấy trên người có chút cảm giác trói buộc, sau lưng cũng có một chút đau đớn
vi diệu. Nàng liền đưa tay vào trong áo, nghi hoặc sờ sờ.
"Đừng đụng..." Cẩm Y vội
vàng nắm lấy tay nàng, thấp giọng ngăn cản nói: "Dưỡng thương đấy.”
Bị thương? Kiều Sở nghi hoặc nhìn hắn,
nói: "Cái gì bị thương?"
“Nàng... nàng không nhớ
sao?" Cẩm Y buông tay ra, trên mặt biểu hiện ra kinh ngạc: "Không nhớ
rõ mình bị thương như thế nào sao?”
Kiều Sở lắc đầu.
Trong con ngươi Cẩm Y liền nhiễm lo lắng
cùng phẫn hận: "Vậy đến tột cùng Mộc Thanh Phong đã làm gì nàng. Lại làm
cho nàng sợ đến không chịu nhớ lại.”
Chuyện cẩu huyết sợ đến mất trí nhớ
này là chuy� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.