Mộc Thanh Phong bị trói vào giá hình, cơ thể trần truồng, mang theo vết thương đầy người, thống khổ thở dốc. Người hành hình cũng sẽ không thương hại hắn chịu khổ, còn không đợi hắn tiêu hóa xong một roi, liền đem roi tiếp theo áp lên, gào thét nện lên người hắn. Đau đớn kịch liệt khiến Mộc Thanh Phong kêu lên một tiếng đau đớn, đây là kết quả đem đau kêu nghẹn vào bụng. Hắn cho rằng, hắn đã chịu nhiều roi như vậy, nhất định sẽ không sợ cái này, hắn lại phát hiện hắn sai rồi.
Từ khi hắn rồi khỏi Luân Huyền Phố, hắn vẫn luôn được Kiều Sở che chở trong lòng, trong lòng vẫn luôn ấm áp, thân thể cũng không còn chịu tư vị đau đơn của những hình cụ kia nữa, tựa hồ đã sớm quên đi nỗi khổ trong quá khứ. Nhưng hôm nay, hình cụ lại được áp lên người hắn, điều này hiển nhiên gợi lên hồi ức rất không tốt đẹp của Mộc Thanh Phong. Thân thể thống khổ, trong lòng khổ sở, cảm giác đau đớn ngày xưa tra tấn theo hình cụ mang đến đau nhức kịch liệt đánh trở về, làm cho hắn không nhịn được hồi tưởng, thống khổ khó chịu.
Hắn đè nén phản ứng thống khổ của thân thể, biểu hiện cực cứng rắn, giống như cũng không để ý đến nỗi đau trên người. Nhưng mà, ở trong lòng, hắn lại không ngừng gọi tên Kiều Sở. Chỉ là thân thể thống khổ đối với hắn ngược lại rất dễ dàng vượt qua, khó khăn lại là trong lòng. Hình cụ tra thân làm cho hắn nhớ tới quá khứ, hồi ức không tốt không ngừng mang đến cho hắn một dòng khổ sở trong lòng. Hắn rất muốn bọn họ tăng nhanh tốc độ, đánh nhanh hơn một chút, để cho hắn có thể sớm trở lại bên cạnh Kiều Sở... Chỉ cần có Kiều Sở ở đây, trong lòng hắn chính là ấm áp, như thế nào cũng không khó chịu.
Lại một roi rơi xuống, đè lên người Mộc
Thanh Phong đã sớm tràn đầy vết máu, làm cho trước mắt hắn có chút đen lại, hắn
lại không dùng nội lực ngăn cản —— đúng, h� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.